Capuchino
19-07-09, 09:59 AM
Trong lòng cứ nghĩ đến một câu nói "yêu một người có thể yêu bao lâu ?" Là một đời? Hay là một tíc tắc? Em không biết, bởi vì vẫn đang yêu, bởi vì chưa quên được anh. Yêu một người, rốt cuộc có thể yêu bao lâu? Mà cần bao lâu để khi nhớ lại em không cảm thấy đau lòng? Cần bao lâu, để đến lúc nhớ lại không còn rơi nước mắt ?
Yêu một người, rốt cục có thể yêu bao lâu? Để quên một người rốt cục phải chờ đến khi nào? Em không thể chứng minh, bởi vì vẫn đang yêu anh, vì còn yêu anh hơn thế nữa, còn là vì trái tim em vẫn đang đau. Không biết nhiều năm sau, vào lúc trăng lên, em nhớ anh, lúc em nhớ đến anh, không biết em có còn đau lòng. Nếu như có thể để em biết, có thể yêu anh bao lâu? Nếu như có thể để em hiểu, sẽ phải đau khổ trong bao lâu? Nếu như em có thể biết tình yêu của em sẽ kéo dài đến lúc nào, nó có bao nhiêu điều tốt đẹp? Trong lúc yêu anh, em sẽ yêu anh hết mình, để đến lúc không còn yêu anh nữa, thì em hoàn toàn có thể quên
Em đã từng nói với gió, với trăng, nói với lòng mình rằng đã "Em đã quên anh". Em đã từng ở trong đêm tối, trong giấc mơ, tự nói với chính mình rằng "Em đã quên anh". Thế nhưng, nước mắt vẫn rơi sau mỗi giấc mơ, vào lúc nắng vàng rực rỡ vẫn đột nhiên nhớ đến anh, đột nhiên chờ đợi trong vô vọng, và trong lúc chờ đợi, nước mắt em lại lăn đầy trên má. Em vẫn sẽ ở trong câu chuyện tưởng như bình thường ấy, đau thấu tận tim gan.
Nếu như trong lúc yêu, có thể yêu hết mình một lần, nếu lúc không còn yêu nhau nữa, sẽ hoàn toàn có thể quên nhau. Nếu như lúc tình đã yêu lìa xa rồi, có chăng phút ra đi quay đầu lại, sẽ thấy nó có bao nhiêu điều tốt đep. Tại sao trên đường đi, vẫn cần có lúc quay đầu nhìn lại, vì sao lúc tình yêu kết thúc rồi, mà vẫn cần phải nhớ lại, vì sao tình yêu đến, vì sao tình yêu lại ra đi?
Yêu một người, là dùng trái tim hay là dùng nước mắt? Yêu một người, là yêu một đời hay chỉ yêu ngắn ngủi? Thiên trường địa cửu rốt cuộc là gì, là bên nhau một đời hay là chờ đợi một đời ? Nếu như một đời cũng không chờ được, thì sao còn thề yêu, nếu như đã yêu một đời mà không hề quay đầu nhìn lại, vậy thì tình yêu hay là thiên trường địa cửu đây ?
Em vẫn cứ tin thiên trường địa cửu, một đời chờ đợi, có lẽ cũng sẽ không chờ đợi đến lúc quay đầu nhìn lại tình yêu đã qua. Nếu như đã có chờ đợi, thì tất đã có một khoảng thời gian rất dài để hoài niệm. Vậy thì cho dù bao nhiêu năm sau, em nhớ lại, vẫn sẽ có một phần thuộc về quá khứ chờ mong.
Yêu, là vượt qua thiên trường địa cửu. Nếu như nhiều năm sau, ở nơi sâu thẳm của trái tim vẫn có một không gian thuộc về anh, ở nơi sâu thẳm của trái tim vẫn có một phần thuộc về tình yêu tuổi trẻ, vẫn thấy cảm động. Thì tình yêu đó cũng đã là thiên trường địa cửu rồi. ĐÃ YÊU RỒI, THÌ BẤT KỂ LÀ YÊU BAO LÂU
Yêu một người, rốt cục có thể yêu bao lâu? Để quên một người rốt cục phải chờ đến khi nào? Em không thể chứng minh, bởi vì vẫn đang yêu anh, vì còn yêu anh hơn thế nữa, còn là vì trái tim em vẫn đang đau. Không biết nhiều năm sau, vào lúc trăng lên, em nhớ anh, lúc em nhớ đến anh, không biết em có còn đau lòng. Nếu như có thể để em biết, có thể yêu anh bao lâu? Nếu như có thể để em hiểu, sẽ phải đau khổ trong bao lâu? Nếu như em có thể biết tình yêu của em sẽ kéo dài đến lúc nào, nó có bao nhiêu điều tốt đẹp? Trong lúc yêu anh, em sẽ yêu anh hết mình, để đến lúc không còn yêu anh nữa, thì em hoàn toàn có thể quên
Em đã từng nói với gió, với trăng, nói với lòng mình rằng đã "Em đã quên anh". Em đã từng ở trong đêm tối, trong giấc mơ, tự nói với chính mình rằng "Em đã quên anh". Thế nhưng, nước mắt vẫn rơi sau mỗi giấc mơ, vào lúc nắng vàng rực rỡ vẫn đột nhiên nhớ đến anh, đột nhiên chờ đợi trong vô vọng, và trong lúc chờ đợi, nước mắt em lại lăn đầy trên má. Em vẫn sẽ ở trong câu chuyện tưởng như bình thường ấy, đau thấu tận tim gan.
Nếu như trong lúc yêu, có thể yêu hết mình một lần, nếu lúc không còn yêu nhau nữa, sẽ hoàn toàn có thể quên nhau. Nếu như lúc tình đã yêu lìa xa rồi, có chăng phút ra đi quay đầu lại, sẽ thấy nó có bao nhiêu điều tốt đep. Tại sao trên đường đi, vẫn cần có lúc quay đầu nhìn lại, vì sao lúc tình yêu kết thúc rồi, mà vẫn cần phải nhớ lại, vì sao tình yêu đến, vì sao tình yêu lại ra đi?
Yêu một người, là dùng trái tim hay là dùng nước mắt? Yêu một người, là yêu một đời hay chỉ yêu ngắn ngủi? Thiên trường địa cửu rốt cuộc là gì, là bên nhau một đời hay là chờ đợi một đời ? Nếu như một đời cũng không chờ được, thì sao còn thề yêu, nếu như đã yêu một đời mà không hề quay đầu nhìn lại, vậy thì tình yêu hay là thiên trường địa cửu đây ?
Em vẫn cứ tin thiên trường địa cửu, một đời chờ đợi, có lẽ cũng sẽ không chờ đợi đến lúc quay đầu nhìn lại tình yêu đã qua. Nếu như đã có chờ đợi, thì tất đã có một khoảng thời gian rất dài để hoài niệm. Vậy thì cho dù bao nhiêu năm sau, em nhớ lại, vẫn sẽ có một phần thuộc về quá khứ chờ mong.
Yêu, là vượt qua thiên trường địa cửu. Nếu như nhiều năm sau, ở nơi sâu thẳm của trái tim vẫn có một không gian thuộc về anh, ở nơi sâu thẳm của trái tim vẫn có một phần thuộc về tình yêu tuổi trẻ, vẫn thấy cảm động. Thì tình yêu đó cũng đã là thiên trường địa cửu rồi. ĐÃ YÊU RỒI, THÌ BẤT KỂ LÀ YÊU BAO LÂU