Forever
17-09-09, 03:27 PM
Đề bài: Trình bày ý kiến của mình về vấn đề: "Biển học vô bờ, siêng năng là bến"
Tôi đã trải qua 12 năm học, mười hai năm là con số lớn của đời người nhưng với trời đất đó chỉ là một hạt cát nhỏ giữa sa mạc mênh mông. Và với mười hai năm học, tôi đã học được bao nhiêu chặng đường của biển học? Tôi đã tìm được bến học hay chưa? Tôi thật sự đã cố gắng hết sức cho việc học? Bâng khuâng nghĩ, tôi chợt nhớ đến câu nói: "Biển học vô bờ, siêng năng là bến"
"Học" là quá trình rèn luyện về đạo đức, mà dũa về kiến thức. là quá trình đưa con người đi đến sự thanh cao, tinh khiết với tấm long, trí não ko vẫn đục.
"Học, học nữa, học mãi"
Dòng thời gian luôn mãi trôi không ngừng, biển học luôn vận động theo thời gian và con người là tạo hóa của kiến thức, là đi tìm và khai phá những ngọn núi, kiến thức, là đi tìm và khai phá những ngọn núi, những vùng đất kiến thức rộng lớn bao la. Đi mãi suốt chặng đường khai phá ấy, liệu ai trong nhân loại có thể đi đến cùng đường và tìm thấy sự thanh cao và cái đíc của việc học
Có thể nói: học là thứ ánh sáng nhiệm màu đưa con người ta thoát khỏi tăm tối của cuộc đời, là chiếc chài khoá vạn năng đưa con người ra khỏi căn phòng giam u ám.
Hành tinh xanh chúng ta đã đi hết một chặng đường và chặng đường ấy sẽ là "biển học vô bờ" về tạo hoá, nhân sinh và cuộc đời. Tuy nhiên, chúng ta có thể đi một bước trong chặng đường ngút ngàn và vô cùng cảu biển học sẽ là thật sự thành công, là sẽ đc sống với trái tim đồng điệu, là đc nghe với tấm lòng đồng khổ và được thấy với tâm hồn yên vui.
Tôi và bạn sẽ đưa, sẽ lèo lái con thuyền học vẫn giữa biển trời bao la với từng giây, từng phút, từng giờ. Học đâu chỉ là kiến thức giáo khoa, đâu chỉ là những dòng chữ trên những trang giấy, mà học là nhân học, là nhân tình thế thái, là đối nhân xử thế với đời, với người, với tổ quốc cha ông.
" Học vấn như con đường trải đầy chông gai nhưng đi đến cuối cùng ta sẽ thấy được bản thân."
Việc học tuy vô bờ bến nhưng con người ta đã có thể rút ngắn khoảng cách đó bằng siêng năng. "Siêng năng" là sự hoà quyện giữa ý chí và nghị lực, là một ít âm thanh véo von cất lên giữa khu rừng già, để đưa cho ta tia hy vọng, để đưa tôi và bạn đến với ngọn tháp của vinh quang.
"Siêng năng" sẽ là ngọn hải đăng soi sáng cho con thuyền học vấn giữa bóng tối của biển đêm. Để đi đến đích của học vấn, chúng ta phải bỏ ra cả thời gian, mồ hôi và nước mắt. Dòng nước mắt đắng cay khi thất bại, dòng nứoc mắt hạnh phúc khi thành công. Và những giọt mồ hôi giữa đêm dài buốt giá để trả giá cho việc thành công.
"Học vấn là những chùm rễ đắng cay nhưng hoa quả lại ngọt bùi"
"Ngọt bùi" là bến bờ hạnh phúc nhưng sẽ phải đánh đổi bởi sự siêng năng. "Chùm rễ tuy đắng cay" nhưng sẽ là sự vững vàng cho cuộc sống đời thường.
Việc học quan trọng là thế, rộng lớn là thế, nhưng biết bao con người lại đánh đổi bản thân, lại bán rẻ kiến thức để suốt ngày ngồi chơi game, phá xóm làng, gây hoạ cho xã hội. Và cuối cùng những con người ấy sẽ đi về đâu?
Nói đến tấm gương của việc học, ta phải kể đến Chủ tịch Hồ Chí Minh - người cha già của đất Việt, Người sống cuộc đời dâng cho tổ quốc, Người sống cuộc đời dâng cho học và học.
"Học vấn" như những tiếng đàn ngoài cung bậc của âm thanh, nó đẹp hơn thơ, hơn hoạ và hơn cả mộng mơ nữa. Đó là bàn tay bao la của mẹ che chở cho những đứa con thơ bé bỏng đi ra khỏi biển lửa hung tàn.
Học là thẻ hiển ước mơ của bản thân.
Học là để đưa tổ quốc lên tầm cao mới.
Học là để phụng thờ dân tộc.
Muốn là được những việc trên chúng ta phải cần cù, chăm chỉ và luôn học để vì ước mơ.
"Không có việc gì khó
Chỉ sợ lòng không bền
Đào núi và lấp biển
Quyết chí ắt làm nên"
Quyết chí và siêng băng là chìa khoá, là cánh buồm, là đôi cánh ước mơ đưa con người ta đến với bờ bến của biển học. Biẻn học sẽ vô bờ nếu chúng ta không rèn luyện. Hãy tìm ra con đường của chính bạn để đến với sự cùng cực cảu cuộc đời. Nhưng bạn hãy bắt đầu và khởi động bằng siêng năng, lonhf nhiệt huyết của con người.
Tôi đã trải qua 12 năm học, mười hai năm là con số lớn của đời người nhưng với trời đất đó chỉ là một hạt cát nhỏ giữa sa mạc mênh mông. Và với mười hai năm học, tôi đã học được bao nhiêu chặng đường của biển học? Tôi đã tìm được bến học hay chưa? Tôi thật sự đã cố gắng hết sức cho việc học? Bâng khuâng nghĩ, tôi chợt nhớ đến câu nói: "Biển học vô bờ, siêng năng là bến"
"Học" là quá trình rèn luyện về đạo đức, mà dũa về kiến thức. là quá trình đưa con người đi đến sự thanh cao, tinh khiết với tấm long, trí não ko vẫn đục.
"Học, học nữa, học mãi"
Dòng thời gian luôn mãi trôi không ngừng, biển học luôn vận động theo thời gian và con người là tạo hóa của kiến thức, là đi tìm và khai phá những ngọn núi, kiến thức, là đi tìm và khai phá những ngọn núi, những vùng đất kiến thức rộng lớn bao la. Đi mãi suốt chặng đường khai phá ấy, liệu ai trong nhân loại có thể đi đến cùng đường và tìm thấy sự thanh cao và cái đíc của việc học
Có thể nói: học là thứ ánh sáng nhiệm màu đưa con người ta thoát khỏi tăm tối của cuộc đời, là chiếc chài khoá vạn năng đưa con người ra khỏi căn phòng giam u ám.
Hành tinh xanh chúng ta đã đi hết một chặng đường và chặng đường ấy sẽ là "biển học vô bờ" về tạo hoá, nhân sinh và cuộc đời. Tuy nhiên, chúng ta có thể đi một bước trong chặng đường ngút ngàn và vô cùng cảu biển học sẽ là thật sự thành công, là sẽ đc sống với trái tim đồng điệu, là đc nghe với tấm lòng đồng khổ và được thấy với tâm hồn yên vui.
Tôi và bạn sẽ đưa, sẽ lèo lái con thuyền học vẫn giữa biển trời bao la với từng giây, từng phút, từng giờ. Học đâu chỉ là kiến thức giáo khoa, đâu chỉ là những dòng chữ trên những trang giấy, mà học là nhân học, là nhân tình thế thái, là đối nhân xử thế với đời, với người, với tổ quốc cha ông.
" Học vấn như con đường trải đầy chông gai nhưng đi đến cuối cùng ta sẽ thấy được bản thân."
Việc học tuy vô bờ bến nhưng con người ta đã có thể rút ngắn khoảng cách đó bằng siêng năng. "Siêng năng" là sự hoà quyện giữa ý chí và nghị lực, là một ít âm thanh véo von cất lên giữa khu rừng già, để đưa cho ta tia hy vọng, để đưa tôi và bạn đến với ngọn tháp của vinh quang.
"Siêng năng" sẽ là ngọn hải đăng soi sáng cho con thuyền học vấn giữa bóng tối của biển đêm. Để đi đến đích của học vấn, chúng ta phải bỏ ra cả thời gian, mồ hôi và nước mắt. Dòng nước mắt đắng cay khi thất bại, dòng nứoc mắt hạnh phúc khi thành công. Và những giọt mồ hôi giữa đêm dài buốt giá để trả giá cho việc thành công.
"Học vấn là những chùm rễ đắng cay nhưng hoa quả lại ngọt bùi"
"Ngọt bùi" là bến bờ hạnh phúc nhưng sẽ phải đánh đổi bởi sự siêng năng. "Chùm rễ tuy đắng cay" nhưng sẽ là sự vững vàng cho cuộc sống đời thường.
Việc học quan trọng là thế, rộng lớn là thế, nhưng biết bao con người lại đánh đổi bản thân, lại bán rẻ kiến thức để suốt ngày ngồi chơi game, phá xóm làng, gây hoạ cho xã hội. Và cuối cùng những con người ấy sẽ đi về đâu?
Nói đến tấm gương của việc học, ta phải kể đến Chủ tịch Hồ Chí Minh - người cha già của đất Việt, Người sống cuộc đời dâng cho tổ quốc, Người sống cuộc đời dâng cho học và học.
"Học vấn" như những tiếng đàn ngoài cung bậc của âm thanh, nó đẹp hơn thơ, hơn hoạ và hơn cả mộng mơ nữa. Đó là bàn tay bao la của mẹ che chở cho những đứa con thơ bé bỏng đi ra khỏi biển lửa hung tàn.
Học là thẻ hiển ước mơ của bản thân.
Học là để đưa tổ quốc lên tầm cao mới.
Học là để phụng thờ dân tộc.
Muốn là được những việc trên chúng ta phải cần cù, chăm chỉ và luôn học để vì ước mơ.
"Không có việc gì khó
Chỉ sợ lòng không bền
Đào núi và lấp biển
Quyết chí ắt làm nên"
Quyết chí và siêng băng là chìa khoá, là cánh buồm, là đôi cánh ước mơ đưa con người ta đến với bờ bến của biển học. Biẻn học sẽ vô bờ nếu chúng ta không rèn luyện. Hãy tìm ra con đường của chính bạn để đến với sự cùng cực cảu cuộc đời. Nhưng bạn hãy bắt đầu và khởi động bằng siêng năng, lonhf nhiệt huyết của con người.