[KFC]--Kai--
02-05-08, 02:54 PM
http://vietdreams.net/images/stories/frien1.jpg
Nó và anh có thể nói là một đôi bạn thanh mai trúc mã như người ta vẫn gọi những ai lớn lên và gắn bó cùng với nhau. Hai đứa có một tuổi thơ êm đềm cứ lặng lẽ trôi, kể từ cái ngày còn mút chung một cây kẹo, giờ đây nó đã lớn.
Nó lớn lúc nào nó chẳng biết, chỉ thấy rằng, nó hay thích nhìn anh. Nhưng chỉ là nhìn trộm thôi. Chứ nó không dám nhìn thẳng vào đôi mắt của cậu trai có người mẹ là một phụ nữ Anh kia. Anh được thừa hưởng từ mẹ đôi mắt đẹp mê hồn, nó đã dám cá với con bạn thân nhất rằng “đố ai mà không bị mê hoặc khi nhìn vào đôi mắt đó”.
Nó đã 18 tuổi rồi. Vậy là nó và anh đã làm bạn được 15 năm rồi đó. Một thời gian không phải là quá lâu, nhưng đủ để làm cho tình cảm giữa nó và anh thân thiết còn hơn anh em trong nhà.
Nó có yêu anh không ?. Nó chẳng biết, nó chỉ biết nó thích nhìn đôi mắt đó, đôi mắt mà nó suốt ngày nói với anh rằng “mắt anh to như mắt ốc nhồi ý, xấu”. Những lúc nghe nó nói vậy, anh chẳng bao giờ giận nó, chỉ nhoẻn miệng cười. Chắc 15 năm chơi với nó và luôn bị nó “bắt nạt”, anh đã rèn cho mình đức tính quen chịu đựng.
Phòng của nó và phòng của anh đối diện nhau cách ngang một con đường. Hai đứa vẫn thường ném giấy qua lại chuyện trò vơi nhau theo kiểu đó. Có lần, nó làm rơi cây bút xuống trúng đầu bác hàng xóm đi ngang qua, thế là bác ngẩng lên quát cho một trận. Nhưng rồi hai đứa vẫn chẳng chừa cái trò chơi đó.
Nó thích nhìn sao trời, những viên kim cương lấp lánh treo lơ lửng trên không trung. Và nó nhớ anh hay nói với nó rằng, Khi nó lớn “anh sẽ là nhà du hành vũ trụ hái sao về cho nhóc nhé”.
Một lời hứa vu vơ, nhưng không hiểu sao trong suốt khoảng thời gian qua, đã 6 năm rồi, nó vẫn không thể nào quên. Thế rồi, nó nhớ, có một lần, trong buổi lễ kỷ niệm thành lập trường, nó và anh trốn lớp, hai đứa chạy đi chơi trong khu vườn sinh vật, hai đứa thơ thẩn đi dạo. Nó bất chợt cảm thấy bàn tay ai đó ấm áp lạ kỳ nắm lấy bàn tay nó, và khi nó còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì nó bỗng cảm nhận thấy có cái gì đó giống một luồng điện chạy dọc cơ thể khi bất chợt anh hôn vào môi nó.
Nụ hôn rất khẽ, nhưng cũng rất nhanh. Trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn cao áp, nó vẫn cảm nhận rõ, đôi má của cả nó và anh đang hồng lên. Nó có hạnh phúc không?, nó không biết. Nhưng rồi nó đáp lại nụ hôn đó bằng một câu trả lời “em thích anh, nhưng em không yêu anh”. Nó bỏ chạy, để lại anh với sự mơ hồ không tên
Và 1 tuần nó không gặp anh, 2 tuần nó không gặp. Nó không kìm nổi tò mò, bẽn lẽn gõ cửa căn nhà rộng nhưng thiếu vắng bàn tay phụ nữ. Người ra mở cửa là bố của anh. Ông đã cho nó biết, anh vào Huế học được gần 2 tuần rồi.
http://vietdreams.net/images/stories/frien3.jpg
Nó giận, nó giận lắm. Nó giận vì tại sao anh ra đi không lời từ biệt. Và nó cũng trách mình nữa, trách sao mình vô tâm, nó suy sụp, nó thất vọng và nó đợi chờ. Nó vẫn check mail hàng ngày để tìm kiếm một câu trả lời, hay ít nhất là một dấu hiêu cho thấy anh vẫn không hề quên nó.
Nhưng rồi mỗi lần check mail là một lần nó thất vọng. Đã lâu lắm rồi, nó không còn được nhìn đôi mắt đó nữa, nó buồn, nó hối hận. Nhưng mọi thứ đã muộn màng.
Và rồi, nó bất chợt nhận được một tin nhắn quen thuộc ngày nào của anh. Nó mừng muốn khóc, nó chạy ào ra ô cửa sổ, nó sẽ nói, nó sẽ nói là nó cũng thích anh, nó sẽ ôm lấy anh và cho anh biết, nó cũng yêu anh. Rằng nó nhớ anh và ……nhiều , nhiều lắm.
Nó ăm mặc thật đẹp, trang điểm thật xinh, nó tự thưởng cho mình một chiếc kẹo khi bước ra khỏi cửa. Một ngày đẹp trời với nó. Nó tới quán cà phê sớm hơn giờ hẹn. Nó háo hức, nó tưởng tượng xem nó sẽ nói gì với anh, rằng không biết anh còn nhớ nó, còn yêu nó không?. Nó háo hức như một đứa trẻ con vậy. Nó đang yêu, phải nó đang yêu.
Và…có ai đó đang hướng về phía nó, dáng người cao nhưng không gầy, một chiếc áo phông, và một khuôn mặt quen thuộc. Trông anh chững chạc hơn rất nhiều. Nó vui lắm, nó nhoẻn miệng cười, và nó định nắm lấy tay của anh,. Nhưng………
“Em chào chị ạ”, giọng cô gái xứ Huế dịu dàng và mộng mơ. Nó mơ hồ không hiểu, thì giọng nói ấm áp của anh cười giòn tan “nhóc à, đây là bạn gái của anh”.
Có cái gì đó vỡ tan trong nó, nó thấy tim mình đau, đau lắm. Thì ra, chỉ có nó là đợi chờ một cách vô vọng, bởi người ta đã có bạn gái, còn nó ở đây để làm gì?, làm chứng nhân cho đôi tình nhân hạnh phúc kia chăng?.
Nó thấy tai mình ù đi, nó không hiểu hôm đó anh đã nói những gì. Nhưng cô bé kia xinh quá, đẹp, dịu dàng, chứ không giống nó, con gái mà ghê gớm quá chừng. Nó cười, hỏi han, và nó xin phép về sớm vì có việc.
Nó không gọi taxi, nó đi bộ để thấy lòng nhẹ hơn. Chiếc kẹo ngọt ban nãy giờ sao đắng quá. Nó khóc, có lẽ như thế sẽ tốt hơn. Nó rất giận anh, nhưng rồi nó chợt hiểu ra rằng “nó cũng hạnh phúc khi nhìn anh cười, nó có vĩ đại không?, chắc là có, nó tự nhủ lòng mình như vậy.
Ngoài kia nắng vẫn chiếu từng mảng rơi xuống lòng đường. Những giọt nắng yếu ớt trong buổi hoàng hôn Nhưng nó thấy lòng thanh thản, như những con sóng bên hồ Tây, ít ra, thì cuối cùng nó cũng tìm được đáp án cho câu hỏi mà suốt 6 năm qua nó đợi chờ. Nó bất chợt thấy ai đó đang nhìn mình, một nụ cười rất khẽ………………..
cái chuyện này là 1 người bạn gửi cho mình đọc nên pót lại cho các bạn đọc
Nó và anh có thể nói là một đôi bạn thanh mai trúc mã như người ta vẫn gọi những ai lớn lên và gắn bó cùng với nhau. Hai đứa có một tuổi thơ êm đềm cứ lặng lẽ trôi, kể từ cái ngày còn mút chung một cây kẹo, giờ đây nó đã lớn.
Nó lớn lúc nào nó chẳng biết, chỉ thấy rằng, nó hay thích nhìn anh. Nhưng chỉ là nhìn trộm thôi. Chứ nó không dám nhìn thẳng vào đôi mắt của cậu trai có người mẹ là một phụ nữ Anh kia. Anh được thừa hưởng từ mẹ đôi mắt đẹp mê hồn, nó đã dám cá với con bạn thân nhất rằng “đố ai mà không bị mê hoặc khi nhìn vào đôi mắt đó”.
Nó đã 18 tuổi rồi. Vậy là nó và anh đã làm bạn được 15 năm rồi đó. Một thời gian không phải là quá lâu, nhưng đủ để làm cho tình cảm giữa nó và anh thân thiết còn hơn anh em trong nhà.
Nó có yêu anh không ?. Nó chẳng biết, nó chỉ biết nó thích nhìn đôi mắt đó, đôi mắt mà nó suốt ngày nói với anh rằng “mắt anh to như mắt ốc nhồi ý, xấu”. Những lúc nghe nó nói vậy, anh chẳng bao giờ giận nó, chỉ nhoẻn miệng cười. Chắc 15 năm chơi với nó và luôn bị nó “bắt nạt”, anh đã rèn cho mình đức tính quen chịu đựng.
Phòng của nó và phòng của anh đối diện nhau cách ngang một con đường. Hai đứa vẫn thường ném giấy qua lại chuyện trò vơi nhau theo kiểu đó. Có lần, nó làm rơi cây bút xuống trúng đầu bác hàng xóm đi ngang qua, thế là bác ngẩng lên quát cho một trận. Nhưng rồi hai đứa vẫn chẳng chừa cái trò chơi đó.
Nó thích nhìn sao trời, những viên kim cương lấp lánh treo lơ lửng trên không trung. Và nó nhớ anh hay nói với nó rằng, Khi nó lớn “anh sẽ là nhà du hành vũ trụ hái sao về cho nhóc nhé”.
Một lời hứa vu vơ, nhưng không hiểu sao trong suốt khoảng thời gian qua, đã 6 năm rồi, nó vẫn không thể nào quên. Thế rồi, nó nhớ, có một lần, trong buổi lễ kỷ niệm thành lập trường, nó và anh trốn lớp, hai đứa chạy đi chơi trong khu vườn sinh vật, hai đứa thơ thẩn đi dạo. Nó bất chợt cảm thấy bàn tay ai đó ấm áp lạ kỳ nắm lấy bàn tay nó, và khi nó còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì nó bỗng cảm nhận thấy có cái gì đó giống một luồng điện chạy dọc cơ thể khi bất chợt anh hôn vào môi nó.
Nụ hôn rất khẽ, nhưng cũng rất nhanh. Trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn cao áp, nó vẫn cảm nhận rõ, đôi má của cả nó và anh đang hồng lên. Nó có hạnh phúc không?, nó không biết. Nhưng rồi nó đáp lại nụ hôn đó bằng một câu trả lời “em thích anh, nhưng em không yêu anh”. Nó bỏ chạy, để lại anh với sự mơ hồ không tên
Và 1 tuần nó không gặp anh, 2 tuần nó không gặp. Nó không kìm nổi tò mò, bẽn lẽn gõ cửa căn nhà rộng nhưng thiếu vắng bàn tay phụ nữ. Người ra mở cửa là bố của anh. Ông đã cho nó biết, anh vào Huế học được gần 2 tuần rồi.
http://vietdreams.net/images/stories/frien3.jpg
Nó giận, nó giận lắm. Nó giận vì tại sao anh ra đi không lời từ biệt. Và nó cũng trách mình nữa, trách sao mình vô tâm, nó suy sụp, nó thất vọng và nó đợi chờ. Nó vẫn check mail hàng ngày để tìm kiếm một câu trả lời, hay ít nhất là một dấu hiêu cho thấy anh vẫn không hề quên nó.
Nhưng rồi mỗi lần check mail là một lần nó thất vọng. Đã lâu lắm rồi, nó không còn được nhìn đôi mắt đó nữa, nó buồn, nó hối hận. Nhưng mọi thứ đã muộn màng.
Và rồi, nó bất chợt nhận được một tin nhắn quen thuộc ngày nào của anh. Nó mừng muốn khóc, nó chạy ào ra ô cửa sổ, nó sẽ nói, nó sẽ nói là nó cũng thích anh, nó sẽ ôm lấy anh và cho anh biết, nó cũng yêu anh. Rằng nó nhớ anh và ……nhiều , nhiều lắm.
Nó ăm mặc thật đẹp, trang điểm thật xinh, nó tự thưởng cho mình một chiếc kẹo khi bước ra khỏi cửa. Một ngày đẹp trời với nó. Nó tới quán cà phê sớm hơn giờ hẹn. Nó háo hức, nó tưởng tượng xem nó sẽ nói gì với anh, rằng không biết anh còn nhớ nó, còn yêu nó không?. Nó háo hức như một đứa trẻ con vậy. Nó đang yêu, phải nó đang yêu.
Và…có ai đó đang hướng về phía nó, dáng người cao nhưng không gầy, một chiếc áo phông, và một khuôn mặt quen thuộc. Trông anh chững chạc hơn rất nhiều. Nó vui lắm, nó nhoẻn miệng cười, và nó định nắm lấy tay của anh,. Nhưng………
“Em chào chị ạ”, giọng cô gái xứ Huế dịu dàng và mộng mơ. Nó mơ hồ không hiểu, thì giọng nói ấm áp của anh cười giòn tan “nhóc à, đây là bạn gái của anh”.
Có cái gì đó vỡ tan trong nó, nó thấy tim mình đau, đau lắm. Thì ra, chỉ có nó là đợi chờ một cách vô vọng, bởi người ta đã có bạn gái, còn nó ở đây để làm gì?, làm chứng nhân cho đôi tình nhân hạnh phúc kia chăng?.
Nó thấy tai mình ù đi, nó không hiểu hôm đó anh đã nói những gì. Nhưng cô bé kia xinh quá, đẹp, dịu dàng, chứ không giống nó, con gái mà ghê gớm quá chừng. Nó cười, hỏi han, và nó xin phép về sớm vì có việc.
Nó không gọi taxi, nó đi bộ để thấy lòng nhẹ hơn. Chiếc kẹo ngọt ban nãy giờ sao đắng quá. Nó khóc, có lẽ như thế sẽ tốt hơn. Nó rất giận anh, nhưng rồi nó chợt hiểu ra rằng “nó cũng hạnh phúc khi nhìn anh cười, nó có vĩ đại không?, chắc là có, nó tự nhủ lòng mình như vậy.
Ngoài kia nắng vẫn chiếu từng mảng rơi xuống lòng đường. Những giọt nắng yếu ớt trong buổi hoàng hôn Nhưng nó thấy lòng thanh thản, như những con sóng bên hồ Tây, ít ra, thì cuối cùng nó cũng tìm được đáp án cho câu hỏi mà suốt 6 năm qua nó đợi chờ. Nó bất chợt thấy ai đó đang nhìn mình, một nụ cười rất khẽ………………..
cái chuyện này là 1 người bạn gửi cho mình đọc nên pót lại cho các bạn đọc