*xX:.magic.:Xx*
12-05-08, 10:59 AM
Từng có một bản nhạc với giai điệu bi thương và buồn thảm trong 13 năm tồn tại đã làm cho 100 thính giả vì nó mà tìm đến chốn Tây Thiên. Đó là tác phẩm "Ngày chủ nhật màu đen" sáng tác năm 1932 của nhà soạn nhạc người Pháp Rulance. Người đời sau đã cải tên bản nhạc ấy thành "Lời mời của ma quỷ".
Người được "mời" đầu tiên là một thanh niên người Hungary, anh uống rượu tại nhà hàng Budapest và nghe đội nhạc tấu bài "Ngày chủ nhật màu đen". Người ta thấy anh nốc một hơi uống cạn cốc rượu mạnh rồi rút súng lục nhắm đúng thái dương của mình mà bóp cò. Khi cảnh sát ập đến hiện trường thì ma quỷ đã dẫn anh ta đi xa rồi, trên tay anh còn nắm chặt tờ nhạc "Ngày chủ nhật màu đen" với dòng trăn trối: "Ta không chịu đựng nổi sự u buồn và đau thương nếu một ngày nào đó ta đột ngột ra đi, người dẫn dắt ta chính là bản nhạc này - Ngày chủ nhật màu đen."
Một thiếu nữ người Mỹ nghe thiên hạ bàn tán xôn xao về khúc nhạc lạ, đã tò mò hiếu kỳ mượn đĩa hát "Ngày chủ nhật màu đen" về nghe một mình. Sáng hôm sau, cô không đi làm, đồng sự tìm đến phòng trọ, sau khi phá cửa vào người ta thấy cô nằm trong vũng máu, trên máy hát đĩa "Ngày chủ nhật màu đen" đã lật sang mặt B và một chúc thư ngắn: "Vòng xoáy của giai điệu đã nhấn chìm tôi, xin hãy tấu lại một lần nữa bản nhạc này trong tang lễ của tôi."
Nhà dương cầm nổi tiếng của thành phố Washington được mời biểu diễn cho một câu lạc bộ âm nhạc thính phòng, thính giả đang tề tựu thì một vị nhận điện thoại tin buồn thân mẫu vừa qua đời vì tai nạn giao thông, hôm ấy đúng vào ngày chủ nhật, mọi người yêu cầu nhà dương cầm chơi bản "Ngày chủ nhật màu đen" để tỏ lòng thương tiếc người mẹ bất hạnh. Ban đầu ông từ chối, sau đó mọi người nài nỉ, nhà dương cầm đành chấp nhận và đến nốt nhạc cuối cùng thì cũng là lúc ma qủy "mời" ông đi, kết thúc một cuộc đời tài hoa, nghệ sĩ.
Ông già người Pháp chơi ghi ta từ bé, đến nhà bạn và thấy bản nhạc "Ngày chủ nhật màu đen" nằm trên bàn, đã mượn về chơi thử. Đêm ấy trên ban công tầng thượng, khúc nhạc buồn vừa dứt, nhà ghi-ta nghiệp dư đã ôm đàn lao vào không trung tự tử.
Bản nhạc sao mà ghê gớm vậy? Cho đến nay, từ nhà soạn nhạc cho dến giáo sư tâm lý học hay chuyên gia phân tích tâm thần vẫn chưa ai giải thích nổi. Một "kháck mời" của "Ngày chủ nhật màu đen" tự sát nhưng đươc cứu sống đã kể lại: "Nghe bản nhạc ấy tôi cảm thấy cả thế giới tinh thần của mình hầu như bị băng hoại, suy sụp, chỉ muốn mau chóng kết liễu cuộc đời, chạy về bên Chúa."
"Khách mời" ngày một đông nên các đài phát thanh, đài truyền hình của Anh, Pháp, Mỹ, Tây Ban Nha đã tổ chức hội thảo đặc biệt, kêu gọi các nước Âu-Mỹ hãy liên kết ngăn chặn "Ngày chủ nhật màu đen". Mãi đến năm 1945, "Lời mời của ma qủy" ấy mới hoàn toàn bị thiêu hủy.
Rulance hối hận nói rằng: "Không ngờ sáng tác của con lại làm cho đồng loại đau đớn, xin Chúa hãy trừng phạt con ở thế giới bên kia."
ĐÂY LÀ LỜI BÀI HÁT NÈ:
The song: GLOOMY SUNDAY
Sunday is gloomy
The hours are slumberless
Dearest the shadows
I live with are numberless
Little white flowers
Will never awaken you
Not where the dark coach
Of sorrow has taken you
Angels have no thought
Of ever returning you
Would they be angry
If I thought of joining you?
Gloomy Sunday
Gloomy is Sunday
With shadows I spend it all
My heart and I
Have decided to end it all
Soon there'll be prayers
And candles are lit I know
Let them not weep
Let them know that I'm glad to go
Death is no dream
For in death I'm caressing you
With the last breath of my soul
I'll be blessing you
Gloomy Sunday
Dreaming, I was only dreaming
I wake and I find you asleep
In the deep of my heart here
Darling I hope
That my dream hasn't haunted you
My heart is telling you
How much I wanted you
Gloomy Sunday
is absolutely Gloomy Sunday
Gloomy Sunday ...Sunday
AI MÚN NGHE BÀI NÀY THÌ...TỰ TÌM LẤY :D
Người được "mời" đầu tiên là một thanh niên người Hungary, anh uống rượu tại nhà hàng Budapest và nghe đội nhạc tấu bài "Ngày chủ nhật màu đen". Người ta thấy anh nốc một hơi uống cạn cốc rượu mạnh rồi rút súng lục nhắm đúng thái dương của mình mà bóp cò. Khi cảnh sát ập đến hiện trường thì ma quỷ đã dẫn anh ta đi xa rồi, trên tay anh còn nắm chặt tờ nhạc "Ngày chủ nhật màu đen" với dòng trăn trối: "Ta không chịu đựng nổi sự u buồn và đau thương nếu một ngày nào đó ta đột ngột ra đi, người dẫn dắt ta chính là bản nhạc này - Ngày chủ nhật màu đen."
Một thiếu nữ người Mỹ nghe thiên hạ bàn tán xôn xao về khúc nhạc lạ, đã tò mò hiếu kỳ mượn đĩa hát "Ngày chủ nhật màu đen" về nghe một mình. Sáng hôm sau, cô không đi làm, đồng sự tìm đến phòng trọ, sau khi phá cửa vào người ta thấy cô nằm trong vũng máu, trên máy hát đĩa "Ngày chủ nhật màu đen" đã lật sang mặt B và một chúc thư ngắn: "Vòng xoáy của giai điệu đã nhấn chìm tôi, xin hãy tấu lại một lần nữa bản nhạc này trong tang lễ của tôi."
Nhà dương cầm nổi tiếng của thành phố Washington được mời biểu diễn cho một câu lạc bộ âm nhạc thính phòng, thính giả đang tề tựu thì một vị nhận điện thoại tin buồn thân mẫu vừa qua đời vì tai nạn giao thông, hôm ấy đúng vào ngày chủ nhật, mọi người yêu cầu nhà dương cầm chơi bản "Ngày chủ nhật màu đen" để tỏ lòng thương tiếc người mẹ bất hạnh. Ban đầu ông từ chối, sau đó mọi người nài nỉ, nhà dương cầm đành chấp nhận và đến nốt nhạc cuối cùng thì cũng là lúc ma qủy "mời" ông đi, kết thúc một cuộc đời tài hoa, nghệ sĩ.
Ông già người Pháp chơi ghi ta từ bé, đến nhà bạn và thấy bản nhạc "Ngày chủ nhật màu đen" nằm trên bàn, đã mượn về chơi thử. Đêm ấy trên ban công tầng thượng, khúc nhạc buồn vừa dứt, nhà ghi-ta nghiệp dư đã ôm đàn lao vào không trung tự tử.
Bản nhạc sao mà ghê gớm vậy? Cho đến nay, từ nhà soạn nhạc cho dến giáo sư tâm lý học hay chuyên gia phân tích tâm thần vẫn chưa ai giải thích nổi. Một "kháck mời" của "Ngày chủ nhật màu đen" tự sát nhưng đươc cứu sống đã kể lại: "Nghe bản nhạc ấy tôi cảm thấy cả thế giới tinh thần của mình hầu như bị băng hoại, suy sụp, chỉ muốn mau chóng kết liễu cuộc đời, chạy về bên Chúa."
"Khách mời" ngày một đông nên các đài phát thanh, đài truyền hình của Anh, Pháp, Mỹ, Tây Ban Nha đã tổ chức hội thảo đặc biệt, kêu gọi các nước Âu-Mỹ hãy liên kết ngăn chặn "Ngày chủ nhật màu đen". Mãi đến năm 1945, "Lời mời của ma qủy" ấy mới hoàn toàn bị thiêu hủy.
Rulance hối hận nói rằng: "Không ngờ sáng tác của con lại làm cho đồng loại đau đớn, xin Chúa hãy trừng phạt con ở thế giới bên kia."
ĐÂY LÀ LỜI BÀI HÁT NÈ:
The song: GLOOMY SUNDAY
Sunday is gloomy
The hours are slumberless
Dearest the shadows
I live with are numberless
Little white flowers
Will never awaken you
Not where the dark coach
Of sorrow has taken you
Angels have no thought
Of ever returning you
Would they be angry
If I thought of joining you?
Gloomy Sunday
Gloomy is Sunday
With shadows I spend it all
My heart and I
Have decided to end it all
Soon there'll be prayers
And candles are lit I know
Let them not weep
Let them know that I'm glad to go
Death is no dream
For in death I'm caressing you
With the last breath of my soul
I'll be blessing you
Gloomy Sunday
Dreaming, I was only dreaming
I wake and I find you asleep
In the deep of my heart here
Darling I hope
That my dream hasn't haunted you
My heart is telling you
How much I wanted you
Gloomy Sunday
is absolutely Gloomy Sunday
Gloomy Sunday ...Sunday
AI MÚN NGHE BÀI NÀY THÌ...TỰ TÌM LẤY :D