Capuchino
08-03-10, 01:11 PM
Đêm hôm đó vì công việc phải đi vào ban khuya. Khoảng hai giờ rưỡi,anh Tư Ngựa (Tư Ngọ) cỡi “con ngựa sắt già 78” cho chạy theo con lộ từ cầu móng TC đi Phú Quý. Trời mưa lất phất,con đường tối đen như mực không một bóng người.Ngoài ánh đèn pha mờ mờ chiếu xa chừng hơn mười thước được phát ra từ “con ngựa già mệt mỏi”chỉ đủ để cho anh có thể tránh những ổ gà ổ voi,còn phía trước thì tối tăm mù mịt như trong một đường hầm hun hút.
Dưới ánh sáng tù mù hắt ra từ chiếc xe,những bụi cây lúp xúp hai bên vệ đường trông như những sinh vật có hình thù kỳ quái đang đứng ,đang ngồi,hoặc như đang chòm ra giơ những cánh tay xương xẩu chực chờ vồ lấy người nào đi ngang qua chúng. Một mình trong đêm vắng,trời mưa,với lại hay nghe nói trên đoạn đường này có nhiều ma lắm nhất là ma Chàm,tuy không phải là một người nhát gan,không hay tin những chuyện ma quái,song anh cũng thấy có cái cảm giác lành lạnh,rờn rợn xâm chiếm tâm hồn.
Cho xe chạy cà rịch-cà tang,lòng suy nghĩ vẩn vơ.Bỗng lúc đó anh chợt thấy ở phía cuối ngoài tầm ánh đèn xe xuất hiện mấy cái bóng người mặc đồ trắng đang di chuyển nhanh về phía trước.Tự nhiên có một luồng khí lạnh từ bụng dưới lan toả khắp châu thân làm anh phải rùng mình, nổi da gà.Sau một giây định thần,anh cho xe chạy chậm lại rồi quan sát kỹ.Anh thấy bốn người đang ghé vai vào bốn góc một chiếc cán trắng phía bên trên có mui che phủ màu trắng,nằm dọc theo chiếc cán là một khúc trắng lợp tựa như một xác người quấn vải,theo sau nữa là mấy bóng người.Dường như tất cả đều vội vã đi về phía trước.Theo kinh nghiệm,anh biết đó là một đám ma của người Chàm đang đưa xác chết đi chôn (Vì anh thường gặp đám chết người Chàm).Nhưng có đám chết nào mà chôn vào giờ này?Lại không có đèn lửa gì hết?Hay là ma Chàm?Vừa nghĩ tới đó anh thấy lạnh cứng cả châu thân,không dám chạy tiếp nữa,mà cũng chẳng dám quay đầu trở lại. Đánh liều,anh dừng xe lại rồi rồ ga thật to,mong tiếng xe nổ lớn hồng để phá tan cái cảnh tượng ma quái trước mặt anh và cũng là để trấn an tinh thần.Tiếng xe gầm rú làm kinh động đêm trường tĩnh mịch, ánh đèn chiếu sáng thêm xua bóng đêm ra xa hơn.Tuy thế mà mấy cái bóng trắng kia không biến mất hay đi xa hơn cứ vẫn chờn vờn phía trước.Trong lúc quýnh quáng không biết xoay trở ra sao,thì một cơn gió lốc lạnh buốt không biết từ đâu đưa tới nghe cái “ào…”Khi cơn gió đi qua rồi thì mấy cái bóng trắng kia cũng không còn thấy đâu nữa.Có lẽ gió đã cuốn đi rồi!Chưa kịp hoàn hồn thì một cảnh tượng còn rùng rợn hơn: ở phía trước toàn đá cuội đường kính cũng cở cái chén ăn cơm hay to hơn đang kéo nhau lăn lụp cụp về phía anh.Trời ơi,lúc này hồn vía như lên mây lên mưa,anh không còn biết gì nữa ngoài việc nhắm mắt lại mà rồ ga như để kêu cứu còn mặc sự thể ra sao thì ra!Mặc dầu vậy,song anh cũng còn ý thức được:có những hòn đá va chạm vào xe,còn các hòn khác trúng vào chân đau điếng.
Cũng vừa lúc ấy, một hồi còi dài vang lên rồi tiếp là tiếng xình xịch mỗi lúc càng gần.Biết là có tàu đi qua,mừng quá như thể là được cứu tinh xuất hiện đúng lúc vây.Anh mở mắt ra thì thấy từ nơi anh đứng cho tới cả trăm mét về phía trước ánh đèn tàu chiếu sáng rực rỡ.Song, trong ánh đèn anh chẳng thấy hòn đá cuội nào cả! Không biết chúng lăn đi đâu mất rồi!Chắc chắn đó là ma Chàm nhát anh rồi,anh nghĩ thế!May mà có đoàn tàu đi qua đúng lúc;còn không thì cũng chẳng biết làm sao! “Thôi bây giờ còn không biết “tẩu vi thượng sách” nữa hay sao mà còn đứng đây?!”-Anh tự nói với mình như thế.Rồi rồ ga chạy cùng với đoàn tàu.Nhưng xe anh thì làm sao chạy nhanh bằng tàu!Chạy được một quãng thì đầu tàu cũng vượt qua rồi dần dần đổi hướng (vì đường sắt lúc này không còn song song với đường bộ nữa mà rẽ về hướng khác.).Và đoàn tàu đã trả lại cái không gian tối mịt phía trước cho anh.Vừa tiếp tục cho xe chạy vừa nhìn đoàn tàu một cách luyến tiếc.Trông những toa tàu đang vùn vụt lướt qua,hành khách trong toa ngủ gà ngủ gật, thỉnh thoảng có vài người còn thức nhìn ra cửa sổ ngắm bầu trời đêm.Qua ánh sáng hắt ra từ cửa sổ một toa tàu kế tiếp, anh chợt thấy bóng một người đàn bà tóc xoã mặc bộ đồ trắng lợp (loại đồ giống như đồ người ta thường mặc cho xác chết trước khi liệm)hai tay đang chống lên thành cửa sổ toa tàu,một nửa thân trên đã chòm vào bên trong,nửa kia thẳng đuổng còn ló ngang bên ngoài.Không biết anh chàng đang ngồi bên khung cửa sổ đó có thấy người đàn bà kia hay không?!Vừa mới qua một cơn kinh hoàng như ác mộng chưa kịp hòan hồn,rồi tiếp cái cảnh tượng ghê hồn này nữa làm anh sắp *** ra quần luôn! Cũng may là cái bóng người kỳ quái đó theo đoàn tàu nhanh chóng bỏ anh lại phía sau nên anh chỉ rùng rùng mình mấy cái mà thôi.Anh nói, giả như lúc ấy người đàn bà bất ngờ không bám theo tàu nữa mà bay về phía anh với cái mặt trắng bệch như trét sáp không có mắt mũi miệng gì hết thì không biết bây giờ anh có còn ngồi đây mà kể cho tôi nghe không!
Còn lại một mình trên con đường tưởng như vạn lý,giờ này anh mới thấm thía cái nỗi sợ hãi khi cô đơn một mình ở nơi ma quái!Rồi anh cũng chợt nhớ ra trên đoạn đường anh thấy người đàn bà ban nãy,cũng là chỗ vợ thầy ba Xoài đã bị xe lửa tung chết. “Hay đó là hồn ma bà ấy?”-Anh mơ hồ nghĩ vẫn vơ.
Chạy được một quãng chừng hơn cây số,anh thấy một lũ trẻ nhỏ độ chừng mươi đứa đang đùa giỡn với nhau giữa đường ngay trước đầu xe của anh dường như chúng chẳng quan tâm gì sự có mặt của anh cả.Chúng chẳng những không tránh đường cho anh mà cứ xô đẩy nhau về phía anh.Qua ánh đèn,anh thấy lũ trẻ trông đứa nào, đứa náy đen đúa,lem luốc lắm, mặc độc chiếc quần tà lỏn,mình trần trùng trục.Có một đứa ngước lên nhìn anh,rồi kéo một đứa khác lại nói gì đó anh không nghe rõ.Thấy đứa kia gật đầu tỏ vẻ đắc ý lắm. “Quái lạ,con nít nào lại chơi giỡn vào canh khuya thế này?!Thôi chết,gặp rồi!”.Vừa nghĩ tới đó da gà bắt đầu nổi lên,anh thấy run,tay chân dường như muốn cứng lại.Song anh cũng đánh liều lách qua đám con nít,chớ hết đường rồi!Khi xe mới vừa lọt qua được,anh chưa kịp rồ ga lấy đà… vọt thẳng thì anh nghe có tiếng: “Tụi *** ơi, quá giang xe về nhà đi!”.Anh thấy chiếc xe chao đảo mạnh,anh phải giữ chặt tay lái lắm chiếc xe mới không bị ngã.Anh nghĩ chắc tụi nó leo lên xe hết rồi,vì cảm thấy chiếc xe như đang chở nặng lắm, chạy không muốn nổi,nhưng anh cũng không dám nhìn ra đằng sau.Bây giờ chỉ còn cách duy nhất là ráng gồ hết ga mà chạy thôi!Trông cho mau tới chỗ,vái trời cho “con ngựa già” đừng trở chứng! Xe cũng từ từ bắt được trớn chạy nhanh dần,nhanh dần.Rồi anh thấy mình cứ chạy mãi,chạy mãi!!!
*
* *
Anh nghe văng vẳng bên tai: “Ông này uống rượu say rồi chạy lủi vô đây nằm ngủ.Gan thiệt! Đúng là điếc chẳng sợ súng!”. “Hay ổng bị té chấn thương sọ não chết rồi?”Lúc đó anh giật mình tỉnh lại,ngơ ngác nhìn quanh quất mới biết là anh đang nằm kề chiếc xe của mình trên một láng đất rộng,chớ đâu có đang lái xe!Anh muốn trả lời cho mấy người đang nhìn anh,nhưng anh không tài nào nói được,chỉ ớ ớ được vài tiếng.Thấy anh tỉnh dậy,mọi người mới dám lại gần đỡ anh,dựng xe dậy.Có người giúp anh lấy từ trong họng ra nào là giẻ rách,*** dê,*** bò đủ thứ.Rồi cố gắng lắm anh mới nói được bình thường trở lại.Anh kể lại toàn bộ sự việc xảy ra với anh hồi đêm.Người ta nói là anh đã gặp ma Chàm và chúng đã dẫn anh vào nghĩa địa của đàn chúng để làm mồi cho cặp rắn thần giữ mộ.May mà phước phận của anh còn lớn lắm nên mới không bị cặp rắn đen to bằng bắp vế nơi đây làm hại.Người ta còn cho biết thêm: ở nghĩa địa này đã có nhiều người bị cặp rắn này cắn chết,xác họ bầm đen.Nghe nói thế,lúc đó một lần nữa,anh lại gần *** ra quần!Anh lấm lét đảo mắt nhìn quanh và nhận ra: đây chính là khu nghĩa địa của người Chàm-những nấm đất lúp lúp, hai đầu mỗi nấm có hai viên đá cuội tròn tròn,thứ đá mà anh thấy lăn hồi hôm. Ôi kinh quá!
Không biết có phải vì sợ quá hay sao mà khi về nhà,anh Tư ngựa ốm liệt giường hơn cả tháng,thuốc thang đủ thứ mà vẫn không khỏi,bệnh tình mỗi lúc càng nặng thêm.Hàng đêm anh ngủ thường mơ thấy anh lạc tới một nơi nào đó âm u,hoang vắng lắm.Bỗng nhiên một cặp rắn có mồng trên đầu,toàn thân đen xì to và dài lao tới trước mặt anh ngóc đầu lên thật cao lắc lư qua lại dường như muốn nhào tới cắn anh.Khi đó anh sợ quá hét to lên rồi giật mình tỉnh giấc.
Có người nói anh đã bị vướng ở nghĩa địa Chàm.Cho nên hàng đêm anh mơ thấy cặp rắn,có nghĩa là hồn anh đã trở lại khu nghĩa địa.Thấy hồn anh tới cặp rắn giữ nghĩa địa mới ra để doạ anh.Cặp rắn này chẳng phải là rắn thường.Mà cặp rắn này là rắn thần do các thầy Chàm cao tay ấn luyện phép mà thành.Do đó bệnh anh chỉ còn cách mời thầy Chàm làm phép hoá giải may ra mới khỏi được.
Một đêm nọ,bà con lối xóm dọc theo hai bên đường xe lửa bị đánh thức bởi ba hồi còi tàu dài lanh lảnh trong đêm.Theo kinh nghiệm khi nghe ba hồi còi dài như thế ở cùng một địa điểm, đó là tiếng còi báo hiệu tàu có sự cố.Chẳng hạn như máy hư,xì ống hơi thắng…hay tung phải người,súc vật…Nhưng trên đoạn đường này thì khả năng tàu đã tung người hay trâu bò thường xảy ra hơn cả.
Sau ba hồi còi dài,rồi cứ vài phút lại một hồi dài vang lên.Biết có chuyện chẳng lành,những người hiếu kỳ mới chạy về chỗ xe lửa dừng để tìm hiểu sự thể ra sao.
Sáng hôm sau tin chuyến xe lửa hồi đêm bị dừng đột ngột và toàn thể nhân viên cùng khách trên tàu phải chứng kiến một cảnh tượng ghê rợn chưa từng thấy từ trước tới nay nhanh chóng loang ra khắp nơi. Đi tới đâu cùng thấy người ta tụ năm tập ba xôn xao bàn tán,nhìn bộ ai nấy cũng đều tỏ ra nghiêm trọng lắm.Nguồn thông tin được xem là đáng tin cậy hơn hết là của nhóm nhân viên xe lửa.
Qua tìm hiểu thì được biết câu chuyện như sau:
Đêm hôm đó chuyến tàu khách Bắc –Nam đang chuyển bánh trên đoạn đường vừa tới gần cầu Sông Quao.Người điều khiển tàu kéo một hồi còi thật dài để báo hiệu có tàu sắp qua cầu; đồng thời dưới ánh đèn pha sáng rực của tàu,anh ta quan sát chẳng thấy bất kỳ chướng ngại nào ở phía trước.Yên tâm cho tàu qua cầu bình thường như mọi lần.Khi đoàn tàu vừa qua hết cầu thì anh bỗng thấy xuất hiện một bóng người đàn bà đang ngồi cúi gục giữa lòng đường,lưng quay về phía đoàn tàu và chỉ cách đoàn tàu chừng vài mươi mét.Quá bất ngờ,anh chỉ kịp hành động theo phản xạ:kéo còi và đạp hơi thắng, rồi nhắm mắt lại để đừng trong thấy những gì ghê gớm sắp xảy ra phía trước.Cho đến lúc nghe một tiếng “rầm” cụt ngủn ở đằng trước, anh mới kinh hoảng la lên : Ááááá,trời ơi,tung chết người rồi!Tiếng la thất thanh của anh đã đánh thức các nhân viên khác. Đoàn tàu cũng chạy được một quãng nữa rồi dừng lại.
Khi tàu dừng hẳn,mấy người mới cầm đèn chạy xuống.Trời ơi, dưới ánh đèn, đập vào mắt họ là một cảnh vô cùng rùng rợn mà ai cũng không khỏi kinh hãi:Một cái xác bị đứt làm hai khúc,khúc đầu nằm mé ngoài đường ray;khúc kia là một một đống nhày nhụa,máu me đỏ lòm nằm bên trong lòng đường ray,dưới lòng tàu, cách khúc kia hai ba thước.Chỗ hai đầu bị bánh xe nghiến đứt ra:những sợi thịt bị dập lầy nhày,cùng với ruột,gan,phèo,phổi lòi ra cả đùm.Nhìn cái đầu lại càng rùng rợn hơn:cái miệng há to toác hoác,cái lưởi thè dài ngã qua một bên,máu đang trào qua khoé miệng.Còn hai con mắt trợn to đang nhìn trừng trừng.
Ôi,kinh khiếp quá!Tội nghiệp quá!Ai nấy khi mới nhác trông thấy,tay chân cũng muốn rụng rời!Nhưng nỗi kinh hãi ấy cũng nhanh tan biến đi,và liền thay vào đó là nỗi vui mừng của những tay bợm nhậu vì đã gặp một món mồi béo bở!
Họ nhanh chóng vực hai khúc xác kia lên tàu.Ai nấy đều hí hững vì sắp được thưởng thức món cừu nướng thơm lựng với mấy *** Tiger;thật ngon bổ biết chừng nào!
Lên tàu,bọn họ còn chế giễu anh chàng kia trông gà hoá quốc!Tức lắm,nhưng anh không thể nào chống chế được.Vì bằng chứng rõ ràng trước mắt anh là xác một con cừu bị cán đứt làm hai khúc chớ đâu phải xác người, nên đành nín lặng mà không nói một lời nào,nhưng trong lòng anh cảm thấy như có một điều gì đó không được bình thường cho lắm.Vì anh thấy một bóng người đàn bà rõ ràng kia mà!
Sửa soạn cho tàu chạy lại,nhưng kỳ lạ,đã mở máy thật lớn mà đoàn tàu chẳng nhích được chút nào.Xem lại mới biết hệ thống thắng không hoạt động được nữa.Vài người cầm đèn xuống tàu kiểm tra hệ thống ống thắng. Thì cũng vừa lúc đó toàn bộ ánh sáng trên tàu bỗng nhiên tắt phụt làm hành khách nhốn nháo cả lên (bởi họ chưa quen với bóng tối).Song cũng nhờ hôm ấy trời có trăng,ánh trăng hạ huyền mờ mờ soi qua mấy cửa sổ tàu cũng tạm làm cho không gian bên trong các toa cũng không đến nổi tối đen như mực.
Cũng bất ngờ như hành khách nên mấy người còn lại đang kiểm tra trên đầu máy vẫn đứng đó nhắm và mở mắt liên tục để quen dần với bóng tối.Có một anh chàng vừa mở mắt ra thì chợt thấy, ối trời ơi khủng khiếp quá, ở đằng trước một khúc thân người gồm một cái đầu tóc tai bù xù xoã xuống che khuôn mặt nửa kín,nửa hở,song cũng đủ để trông thấy rõ rang cái gương mặt trắng bệch,hai hóc mắt đen ngòm,cái miệng toàng hoạc,phía là một phần ngực đeo thêm một đùm gì đó lòng thòng. Ôi, cái khúc thân ấy đang bay thật nhanh về phía anh,về phía đầu tàu. Đang lúc hoảng hốt ,hồn vía như lên mây lên mưa,miệng mồm cứng ngắt không nói được lời nào thì, ào một cái,cái khúc thân người kinh dị kia đã dán sát vào tấm kính.Theo phản xạ, anh hét lên cái “Á!!!”,hai tay giơ lên chới với,chân bước lùi ra sau.Vừa mới lùi được chừng hai bước,chân anh bị cản lại bởi một khối gì đó mềm mềm làm anh té phịch nằm chết lặng trên đó.Khi đó hai anh kia cũng hoảng hồn la bài hãi vì họ thấy khúc thân người kia đang dán sát vào kính mở mắt trừng trừng nhìn hai đứa ảnh!
Còn anh chàng kia vừa ngã xuống chưa kịp hoàn hồn thì lại tiếp nghe các bạn của mình la bài hãi như thế, nên nhắm mắt lại luôn để không phải chứng kiến cái cảnh gì nữa tiếp theo sau đó.Nếu lỡ mà cái khúc người ấy có đập kính chui vô được thì cũng tưởng là anh đã chết rồi, không thèm lôi anh dậy để liếm láp vào mặt nữa!Xui rủi mà cái khúc người đó lôi anh dậy liếm cái mặt anh một cái,chắc anh sẽ không còn cơ hội nào ngồi nhắm miếng thịt…cừu béo bỡ nữa rồi!Thôi giả chết cho chắc ăn!
Nhưng rồi sau đó, anh không còn nghe tiếng la nữa,tưởng cái khúc người đó đã chui vô hớp hồn hay ăn thịt hai tên kia rồi.Anh mới len lén hé mắt nhìn vì sợ tới lượt mình. Ôi,may quá,anh không còn thấy cái khúc người kia đâu nữa cả,nó đã biến đâu mất rồi,chỉ còn hai tên kia đang ngồi ôm nhau run cầm cập, mà bản thân anh cũng chẳng khác gì chúng nó.Thấy sự thể không còn nguy hiểm nữa,anh vừa run vừa chống tay lòm còm ngồi dậy.Song, cũng vừa lúc ấy anh chợt phát hiện ra cái đống mềm mềm mà anh đã ngã đè lên là không phải xác con cừu chính anh đã vực lên hồi nãy mà là một xác người đàn bà bị đứt làm hai khúc.Thật vậy,anh đã nằm trên một xác người đàn bà bị đứt làm hai khúc,cái mặt y chang như cái mặt của khúc thân người hồi nãy! “ Á!!!!!!!!” một tiếng dài rồi anh ngã quật ra nằm chết giấc bên cái xác.
Thấy điện vừa bị tắt rồi tiếp đó là tiếng la hét thất thanh,không biết đã xảy ra chuyện gì,một số hành khách hiếu kỳ ở mấy toa gần đó mới quờ quạng mò lên xem sao.Cũng lúc đó mấy người kiểm tra hệ thống ống thắng ban nãy cũng vừa kịp chạy về bước lên đầu máy.Trời ơi, dưới ánh ánh đèn Pin, đập vào mắt mọi người là một cảnh tượng khủng khiếp quá:rõ ràng cái xác người bị đứt làm hai khúc đang mở mắt trừng trừng nhìn bọn họ.Tên cầm đèn hoảng quá tung mấy tên kia ngã lăn nghiêng lăn ngửa tìm đường nhảy lại xuống tàu vừa chạy thục mạng vừa la hét thất thanh như điên như dại.Mấy hành khách chạy lên trước cũng thấy cảnh tượng hãi hùng như thế nên thất kinh hồn vía la hét om xòm chạy ngược trở lại xô đẩy mấy người lên sau té ngã rầm rầm làm ai nấy trên mấy toa gần đó cũng phách tán hồn siêu.Như một luồng điện lan truyền,hành khách ở các toa khác cũng hoảng loạn khóc kể ,la lối om xòm.Sau đó hỏi ra mới biết họ đã thấy một người đàn bà bị đứt làm hai khúc,ruột gan lòi ra lòng thòng di chuyển ngờ ngờ như quỷ nhập tràng theo lối đi giữa hai hàng ghế từ đầu tới cuối toa.May mà nó chỉ di chuyển thôi chớ không tới ôm ai.Chắc nó chưa thấy ai hợp với nó?!
Khi sự hoảng loạn của mọi người loang tới toa khách cuối cùng thì đèn đuốc cũng vừa bật sáng,tất cả đều hoạt động bình thường trở lại, chẳng cần có một sự sửa chữa nào.Lúc này mọi người cũng vừa phát hiện ra là cái xác người bị đứt làm hai hay cái xác con cừu đã biến đi đâu mất tiêu rồi.Hay thừa lúc hoảng loạn có ai đó đã phỏng tay trên vác cái xác người đàn bà ấy về làm mồi nhậu“?!”Toàn bộ sự việc vừa xảy ra đối với mọi người như là một cơn ác mộng vô cùng khủng khiếp!Rồi dần dần mọi người cũng lấy lại được bình tỉnh.Duy chỉ còn anh chàng chết giấc hồi nãy,vẫn còn bất tỉnh nhân sự,chờ chuyển đi cấp cứu.
Sau đó đoàn tàu được lệnh chạy ngược lại về ga để kiểm tra lại.Nghe nói toàn bộ hành khách chỉ bị nỗi sợ hãi ám ảnh mà thôi chớ không ai bị thương bị bọng gì cả!
Người ta bàn tán,cái hồn ma làm náo loạn đoàn tàu tối hôm đó chắc không ai khác ngoài hồn ma vợ thầy ba Xoài đã bị xe lửa cán chết cách đó chừng hơn một năm.
Nghe nói vợ thầy ba Xoài bị chết thảm lắm.Hôm ấy vợ thầy ba đang đi xe đạp trên đường,tự nhiên tới đó bà để chiếc xe đạp ngã nhào vào bụi lức bên lề đường rồi rảo bước lên đường xe lửa.Lúc bà mới bước lên đường ray,có một vài người đi đường trông thấy.Nghĩ bà tìm chỗ đi tiêu, đi tiểu gì đó cho nên họ không quan tâm lắm.Cho đến khi xe lửa tới gần kéo còi inh ỏi mà bà chẳng hề hay biết,cứ như người mộng du lầm lủi bước đi mãi giữa lòng đường ray.Mặc dù tàu có hãm thắng,song không còn kịp nữa.Đoàn tàu còn ngon đà hung hản lao tới như con mãnh thú hất bà ngã nhào xuống nằm vắt ngang qua đường ray rồi nghiến thân bà đứt thành hai khúc.Bà chết mà hai mắt cứ mở trừng trừng!
Có người nói,bà chết là do âm hồn xe lửa xúi dục. Đó là những oan hồn của những người đã chết trên khúc đường này trước đây.Do họ chết oan ức hay chết bất đắc kỳ nên vong hồn của họ không siêu thoát được mà cứ lẫn quất chỗ họ đã chết để hù nhát những người còn sống,hay tìm người hạp với họ mà xúi dục người ta phải chết như cách họ đã chết.
Lại cũng có người cho rằng vợ thầy ba Xoài chết là do sự giải quyết ân oán giữa hồn ma hai mẹ con người đàn bà nọ cũng bị xe lửa cán chết với thầy ba Xoài.
Đó là những lời người ta bàn tán.Còn sự thật thì vợ thầy ba Xoài chết là do nguyên nhân nào thì tôi không biết.Song theo tôi biết trước vụ vợ thầy ba Xoài chết thì đã có nhiều vụ tai nạn chết người xãy ra trên đoạn đường này lắm.
Trước vụ tai nạn vợ thầy ba Xoài chừng vài năm,có một đôi tra gái yêu nhau mà cha mẹ không đồng thuận.Họ hẹn thề với nhau,nếu ở kiếp sống này họ không được là vợ chồng với nhau thì họ cũng sẽ mãi là chồng vợ ở cõi u huyền cho trọn lời nguyện ước. Và rồi cuối cùng họ đã chọn cái chết để được đến với nhau.Tối hôm ấy hai người dắt nhau ra đường xe lửa,ngồi ôm nhau bên vệ đường khóc than thảm thiết lắm.Cũng vừa lúc ấy họ thấy từ đằng xa,một vùng sáng đang di chuyển tới gần.Rồi càng lúc cái vùng sáng chói loà ấy càng đến gần hơn.Họ biết giây phút quyết định cuộc đời họ đã đến.Người con gái nắm tay chàng thanh niên kéo về phía đường ray,rồi cả hai nằm vắt ngang qua đó,nhắm mắt lại.Khi nghe tiếng động rầm rầm bên tai mỗi lúc càng gần hơn,lúc ấy cái bản năng hiếu sinh chợt trở lại dữ dội làm tan biến đi cái ý nghĩ quyên sinh,anh chàng không còn can đảm nằm chờ chết nữa.Anh mở mắt ra.Trời ơi, tàu đến quá gần rồi.Anh vung tay vọt dậy mà quên kéo theo người bạn chung tình.Tránh ra ngoài tầm sát thương của xe lửa,anh đứng đó như trời trồng lặng nhìn người yêu của anh vẫn yên lặng nhắm mắt để cho đoàn tàu ầm ầm chuyển động đi qua! Xác cô gái chung tình bị đoàn tàu cán đứt làm ba.Thấy sự việc xảy ra nhanh quá và khủng khiếp quá mức tưởng tượng, anh chàng kia như điên như dại khóc khóc,cười cười nói năng lảm nhảm.Mọi người đến xem,ai nấy cũng không tránh khỏi ngậm ngùi xót thương cho cô con gái còn trẻ người,non dạ!
Rồi hàng đêm sau đó,những người đi đường thường nghe có tiếng con gái khóc than thảm thiết.Có người dạn dĩ lần lên xem thử thì lại chẳng thấy ai,mà cũng không còn nghe tiếng khóc than nữa.Nhưng vừa quay trở xuống thì lại nghe càng rõ hơn.Nhất là những buổi chiều có mưa lớn,tối lại, khúc đường chỗ ấy-trời tối đen như mực, ếch ,nhái, ễnh ương hoà lên một bản nhạc thê lương não nùng buồn bã cùng với tiếng người con gái khóc than kể lể nữa khiến ai đi qua đều phải rợn tóc gáy!
Một buổi sáng nọ,cách ngày cô gái chết chừng một tháng,người ta phát hiện anh chàng người yêu cô gái cũng đã chết trên cùng chỗ ấy.Anh bị xe lửa cán đứt đầuhần mình nằm xoài bên ngoài đường ray, còn cái đầu nằm lăn lóc trong lòng đường.Trông thật tội nghiệp!
Nghe nói,sau hôm cô gái chết,cứ mỗi chiều chiều,người ta thường thấy anh chàng này hay thơ thẩn chỗ người yêu đã chết với dáng bộ sầu thảm.Ai thấy cũng cảm thương!
Buổi chiều hôm trước cái đêm anh ta chết,anh ta có rủ mấy tên bạn đi nhậu.Bữa hôm đó anh ta uống thật nhiều.Trong cuộc nhậu anh ta có nói với bạn bè là anh ta uống với bọn họ lần cuối.Nhưng trong cơn men ngà ngà chẳng ai quan tâm đến lời anh trăn trối cả.Tàn cuộc nhậu mọi người ai về nhà nấy.Bọn bạn cũng tưởng anh về nhà,chớ đâu biết rằng kể từ hôm đó anh đi mãi không về!
Chắc cũng từ lúc anh chàng nọ chết cho đến sau này, ở khúc đường ấy,người ta không còn nghe tiếng người con gái khóc than nữa,mà thỉnh thoảng lại hay thấy hai cái bóng mờ mờ hình như thân thể không được toàn vẹn đang nắm tay nhau bay ngờ ngờ trên đường ray.Nhất là trong giới nhân viên xe lửa,họ kể truyền cho nhau nghe,có những chuyến tàu đêm qua chỗ đoạn đường này,họ thường thấy ở phía trước tàu có đôi trai gái,hình như người con trai bị cụt đầu ,nắm tay nhau di chuyển như bay về phía trước,hoặc có lúc bay ngược về phía đoàn tàu.Khi đụng vào đầu tàu thì không còn thấy họ đâu nữa, như là họ đã tan biến vào không gian.
Cho đến một tối hôm nọ,cũng trên đoạn đường đó,một đoàn tàu bất ngờ dừng lại ,hú còi inh ỏi.Mọi người kéo lại xem thì thấy nạn nhân là một người đàn bà bị xe lửa tán lộn nhào vào bụi gai ven đường chết ngay tại chỗ.Có người nhận ra người đó là một người bị mất trí đêm ngày đi lang thang lượm những đồ bỏ dơ dáy bậy bạ.Chắc trong lúc đi lang thang vô định như vậy tàu đến mà không hay biết nên bị cán chết.Nhìn chị ta nằm chết,ai cũng thấy động lòng trắc ẩn.Nhưng rồi cũng tự an ủi,thôi chị ta chết cho khoẻ xác,chớ thấy sống mà như thế tội nghiệp quá! Chết để giải nghiệp!
Sau vụ tai nạn của người đàn bà mất trí chẳng bao lâu,thì xảy ra hai vụ nữa gần như liên tiếp.Có một chị bán cá đồng,nhà ở tận mải ngoài này,cách chỗ thường xảy ra tai nạn xe lửa nói trên xa lắm.Nhưng chẳng hiểu sao chiều tối hôm ấy sau khi bán cá xong,chị lại không về nhà như thường lệ mà cứ lầm lủi đạp chiếc xe đạp cà tàng đi miết vào tận trong đó (nơi xe lửa cán chết người). Đến nơi,chị ta để chiếc xe lại bên dưới rồi lên chỗ đường ray.Vừa bước tới mép đường thì xe lửa cũng vừa trờ tới hất chị ta ngã nhào chết ngay giống như chị khùng trước đó.Tai nạn,tai nạn cứ liên tiếp xảy ra gần như ở một chỗ làm bà con sống ở những xóm dọc theo đường xe lửa kinh hoàng và lo lắng lắm.Bởi họ cho rằng chị bán cá ở xa như vậy mà còn bị âm hồn giục nữa,chớ nói gì họ ở gần!Nỗi lo lắng chưa nguôi thì một buổi sáng nọ,họ lại nghe ba hồi còi dài inh tai,biết là đã xảy ra chuyện nữa rồi khiến ai nấy cũng rụng rời tay chân!Nạn nhân hôm ấy là một chị ở Quảng Sơn đi bán khoai mỳ cũng chết cùng chỗ chị bán cá hôm nọ!
Sau cái vụ tai nạn đó nữa,cánh nhân viên xe lửa lẫn bà con, ai nấy ai cũng khiếp sợ chỗ đoạn đường này lắm!Tàu lửa qua đây dù thấy có hay không người cũng đều kéo một hồi còi thật dài cho đến khi tàu qua hết khúc đường này mới thôi.Còn người ta gọi đoạn đường chỗ này là đoạn đường âm hồn.Mà đúng vậy.Bởi nhiều hiện tượng ma quái xuất hiện thịch thượng ở nơi đây ngay cả vào ban ngày.
Theo như những người ở mấy cái rẩy gần gần đó kể:có những buổi tròn bóng nhìn ra chỗ ấy,người ta thấy bóng một người đàn bà cứ lầm lủi đi trên đoạn đường ray,đi tới một đoạn xa rồi quay trở lại,rồi lại đi tới,cứ thế.Có những lúc tàu lửa chạy tới,người ta thấy tung vào người đó rõ ràng,làm ai nấy trông thấy cũng hoảng hồn,vì nghĩ một tai nạn nữa đã xảy ra.Nhưng kỳ lạ thay,khi xe lửa đi qua rồi,họ lại thấy người đó vẫn lầm lủi đi bình thường như không hề biết có đoàn mới đi qua.Có người hiếu kỳ lần mò tới gần xem sao thì chẳng thấy gì cả ngoài những luồng khí nóng tung tăng uốn lượn bốc lên. Đó là vào ban ngày,còn ban đêm thì khỏi cần phải nói cũng biết nó rùng rợn tới cỡ nào!
Bẵng đi một thời gian không thấy tai nạn xảy ra,ai nấy cũng mừng thầm.Họ nghĩ chắc là mấy âm hồn kia đã đi đầu thai hết rồi, không còn ở đó xui giục người ta nữa.Song niềm vui chưa trọn vẹn thì bỗng tan biến đi thay cho nỗi kinh hoàng vì cái chết của vợ thầy ba.
Vợ thầy ba chết được một tuần,thầy ba có thiết lập một lễ cầu hồn lớn lắm để cầu hồn vợ thầy và cầu cho những âm hồn còn lẫn quất nơi đó siêu thoát, đừng khiến xui người ta phải bị tai nạn hay chết chóc nữa.
Mấy ngày sau lễ cầu hồn,thầy ba Xoài lại suýt bị chết vì xe lửa cán như vợ thầy.Người ta nghe thầy nói lại là bữa đó đang ngồi uống trà một mình thì thầy bỗng nghe có tiếng ai nói như là tiếng của vợ thầy: “Ông ơi ông, ông lên đường rày chơi với tôi đi ông.Một mình tôi ở đó buồn lắm!”Thầy nói,lúc đó thầy như mơ,như tỉnh,không còn biết phán đoán hay suy luận gì nữa,rồi thầy đi lúc nào cũng không hề hay biết.Bỗng nghe tiếng ầm ầm bên tai,thầy sực giật mình nhìn lên thì thấy xe lửa chỉ còn cách thầy trong gang tất. Ối,trời ơi,không còn kịp phản ứng gì nữa,thầy nhắm mắt lại thì thấy bị nhất bổng lên rồi rơi xuống một cái ịch.Thầy tưởng là mình đã chết rồi.Thầy mở mắt ra đưa tay ngắt thử thấy còn biết đau, đưa tay lên mũi thấy còn hơi thở.Thầy mừng quá biết mình chưa chết.Lúc này thầy mới thấy toàn thân nhức nhối khó chịu, định thần mới biết là thầy đang nằm trụm lụm trên bụi gai bàn chải.
Tin thầy ba suýt bị xe lửa cán lan đi rất nhanh.Ai cũng nói, phước của thầy cũng còn nên mới có lực vô hình trợ giúp.
Có người biết rõ về thầy ba,người ta nói sở dĩ thầy ba bị giục lên đường rày, đó là do sự trả thù của hai hồn ma mà ngày trước đã bị thầy khống chế. Chuyện của thầy với hồn ma là thế này:
Hồi đó, vào khoảng những năm 80,một hôm nọ có một số chị em đi làm sớm.Lúc ấy còn khuya lắm, độ chừng hai-ba giờ sáng.Trong nhóm chừng năm người,họ vừa đi vừa nói chuyện.Tới khúc đường chỗ ấy,thì tự nhiên có một cô gái không nói chuyện với chị em nữa mà tách ra khỏi nhóm lầm lủi đi trước.Nghĩ là cô gái muốn sớm đến chỗ làm, nên mọi người cũng không nói gì chỉ chú ý đi nhanh hơn một chút thôi.Nhưng thấy đi hoài mà chưa đuổi kịp cô gái ấy.Có người định gọi cô ta đi chậm lại.Song chưa kịp gọi thì bỗng nhiên họ nghe có tiếng con nít khóc ở bụi cây lức phía trước.Tiếng khóc gọi mẹ,mà sao cái âm thanh phát ra nghe éo éo,mơ mơ hồ hồ lạ thường lắm! Thấy vậy mọi người liền sinh nghi.Họ thắc mắc, làm sao mà có chuyện con cái nhà ai lại bỏ khóc la ở chỗ vắng vẻ vào lúc còn khuya khoắc thế này!Hay là ma?Chắc có lẽ gặp rồi!Họ nghĩ vậy nên không dám gọi cô gái nữa.Họ sợ gặp ma mà nói là nó hớp hồn.Cho nên họ cố đi nhanh tới mà miệng câm như hến không ai nói với ai tiếng nào.Họ thấy ***** nhỏ vừa khóc vừa sấn lại gần cô gái kêu mẹeeee,meeee.Họ nghe cô gái trả lời với ***** nhỏ: “Chị không phải là mẹ của em đâu.Chớ mẹ em đi đâu mà bỏ em ở đây? Hình như chỉ chờ cho cô gái trả lời thì ***** nhỏ im bặt không còn khóc kể gì nữa.Thấy vậy họ mới khả nghi hơn,giả vờ đi bình thường như không hay không biết chuyện gì,nhưng thật ra họ chú ý quan sát rất kỹ.Coi con ma này giở trò như thế nào!Nói chung lúc ấy ai cũng cảm thấy sợ, nhưng vì có mấy người nên đở sợ hơn.Khi ấy họ thấy cô gái cứ lầm lủi bước theo ***** nhỏ như người mộng du.Cô ta theo ***** nhỏ bước vào lối mòn ở giữa các bụi cây lức rồi lần bước lên chỗ đường ray.Biết chắc là âm hồn giục cô gái rồi,ai cũng thấy rợn tóc gáy.Song thấy tình hình nguy quá,vì xe lửa đang đến gần cô gái rồi,mọi người quên hết sợ hãi chạy nhào lên nắm tay cô gái kéo ngược trở lại.Còn ***** nhỏ thì biến đâu mất biệt.Thình lình bị kéo giật lùi trở lại,suýt bị ngã ngửa,cô gái bỗng giật mình bừng tỉnh.Ngơ ngác nhìn quanh quất,không biết chuyện gì đã xãy đến với mình.Cũng vừa lúc ấy,mọi người đều nghe rõ mồn một tiếng cười sằng sặc ma quái lẫn trong âm thanh chuyển động ầm ầm của đoàn tàu chạy ngang qua.
Những ngày sau đó,cô gái không còn được bình thường như trước nữa:Hay có những cử chỉ,hành động kỳ cục,nói năng lảm nhảm,khóc cười vô cớ…Có lúc cô chạy lên đường ray nằm vắt ngang qua đó.May mà người nhà phát hiện dẫn cô về.
Biết cô bị mắc chuyện, gia đình đưa cô đến các vị pháp sư chạy chữa.Mặc dù đã đến nhiều vị pháp sư nghe đồn rất giỏi,nhưng rồi cũng chẳng ăn thua gì!
Cuối cùng đến lượt thầy ba Xoài.Không biết thầy dùng phép thuật sao đó mà gọi được hai cái vong về lần lượt nhập vào cô gái. Đó là vong của hai mẹ con.Qua xét hỏi thì vong người mẹ khai là hai mẹ con họ bị xe lửa cán chết.Khi trên chuyến tàu đi về Sài Gòn,vì không mua vé nên sợ kiểm soát viên đuổi xuống.Người mẹ ẳm đứa con trên tay không dám vào bên trong toa mà đứng ngoài đầu tâm bong (chỗ nối hai toa tàu với nhau).Khi tàu tới đoạn đường này thì bị hụt chân rớt xuống tàu rồi bị đoàn tàu cán chết cả hai mẹ con.Từ đó đến nay hai mẹ con sống vất vưởng chỗ khúc đường này.Bây giờ đứa con trai đã lớn nó đòi vợ nên bà ta đã chọn cô gái này cho nó làm vợ.Tới lượt đứa con nhập vào và cho biết nó yêu cô gái này,rất muốn lấy cô ta làm vợ.Tối hôm đó gặp trúng giờ linh lại thấy cô ta đang đi qua chỗ đó nên nó mới giả ra đước nhỏ để dụ cô gái lên đường rày cho xe lửa cán chết, rồi nó bắt phải ưng nó.Nhưng nó rất tiếc số cô gái còn có cứu tinh nên chưa chết được.Cho nên bây giờ nó cứ theo một bên để giữ cái xác của cô ta không cho cô ta lấy chồng.Chờ đến lúc thuận tiện nó sẽ dẫn cô cho xe lửa cán chết.Nó nói,theo luật cõi âm,nếu nó muốn ưng được cô ta thì phải tìm cách khiến cô ta phải chết giống nghiệp của nó.
Chờ họ nói xong, thầy ba mới khuyên hai mẹ con nên tha cho cô con gái tội nghiệp,nên buông xã tất cả để được siêu thoát.Nhưng mà họ chẳng chịu.***** con trai nói là nó thương cô gái lắm rồi,nhứt quyết nó không chịu bỏ cô gái ấy.Thấy không còn cách nào thuyết phục được nữa,nên thầy đành phải dùng tới phép thuật.Lúc đó nó mới chịu bỏ cô gái.Nhưng trước khi ra đi,nó còn nói với ông thầy là một ngày nào đó nó sẽ gặp lại ông.
Về sau này hình như hết lộc làm thầy, thầy ba Xoài làm phép không còn linh nghiệm nữa,nên thầy mới treo ấn,xả phép giải nghệ làm thầy.Phải chăng cái vong ***** con trai đó chờ dịp này trả thù thầy?!Khiến vợ thầy chết rồi tới thầy?!
Sau bữa thầy chết hụt,con cháu quan tâm để ý tới thầy nhiều lắm,sợ thầy bị dẫn đi lần nữa.Nhưng một bữa nọ,cách đó mấy hôm, không biết con cháu sơ ý thế nào mà thầy ba lại ra đi .May mà con cháu phát hiện kịp thời chặng lại khi thầy đang bước lên đường rày.Lại một phen hú hồn.Không dám để thầy ba ở đây nữa,nghe nói gia đình đã đưa thầy ba vào ở với đứa con gái đâu ở tận miền nam.
Dưới ánh sáng tù mù hắt ra từ chiếc xe,những bụi cây lúp xúp hai bên vệ đường trông như những sinh vật có hình thù kỳ quái đang đứng ,đang ngồi,hoặc như đang chòm ra giơ những cánh tay xương xẩu chực chờ vồ lấy người nào đi ngang qua chúng. Một mình trong đêm vắng,trời mưa,với lại hay nghe nói trên đoạn đường này có nhiều ma lắm nhất là ma Chàm,tuy không phải là một người nhát gan,không hay tin những chuyện ma quái,song anh cũng thấy có cái cảm giác lành lạnh,rờn rợn xâm chiếm tâm hồn.
Cho xe chạy cà rịch-cà tang,lòng suy nghĩ vẩn vơ.Bỗng lúc đó anh chợt thấy ở phía cuối ngoài tầm ánh đèn xe xuất hiện mấy cái bóng người mặc đồ trắng đang di chuyển nhanh về phía trước.Tự nhiên có một luồng khí lạnh từ bụng dưới lan toả khắp châu thân làm anh phải rùng mình, nổi da gà.Sau một giây định thần,anh cho xe chạy chậm lại rồi quan sát kỹ.Anh thấy bốn người đang ghé vai vào bốn góc một chiếc cán trắng phía bên trên có mui che phủ màu trắng,nằm dọc theo chiếc cán là một khúc trắng lợp tựa như một xác người quấn vải,theo sau nữa là mấy bóng người.Dường như tất cả đều vội vã đi về phía trước.Theo kinh nghiệm,anh biết đó là một đám ma của người Chàm đang đưa xác chết đi chôn (Vì anh thường gặp đám chết người Chàm).Nhưng có đám chết nào mà chôn vào giờ này?Lại không có đèn lửa gì hết?Hay là ma Chàm?Vừa nghĩ tới đó anh thấy lạnh cứng cả châu thân,không dám chạy tiếp nữa,mà cũng chẳng dám quay đầu trở lại. Đánh liều,anh dừng xe lại rồi rồ ga thật to,mong tiếng xe nổ lớn hồng để phá tan cái cảnh tượng ma quái trước mặt anh và cũng là để trấn an tinh thần.Tiếng xe gầm rú làm kinh động đêm trường tĩnh mịch, ánh đèn chiếu sáng thêm xua bóng đêm ra xa hơn.Tuy thế mà mấy cái bóng trắng kia không biến mất hay đi xa hơn cứ vẫn chờn vờn phía trước.Trong lúc quýnh quáng không biết xoay trở ra sao,thì một cơn gió lốc lạnh buốt không biết từ đâu đưa tới nghe cái “ào…”Khi cơn gió đi qua rồi thì mấy cái bóng trắng kia cũng không còn thấy đâu nữa.Có lẽ gió đã cuốn đi rồi!Chưa kịp hoàn hồn thì một cảnh tượng còn rùng rợn hơn: ở phía trước toàn đá cuội đường kính cũng cở cái chén ăn cơm hay to hơn đang kéo nhau lăn lụp cụp về phía anh.Trời ơi,lúc này hồn vía như lên mây lên mưa,anh không còn biết gì nữa ngoài việc nhắm mắt lại mà rồ ga như để kêu cứu còn mặc sự thể ra sao thì ra!Mặc dầu vậy,song anh cũng còn ý thức được:có những hòn đá va chạm vào xe,còn các hòn khác trúng vào chân đau điếng.
Cũng vừa lúc ấy, một hồi còi dài vang lên rồi tiếp là tiếng xình xịch mỗi lúc càng gần.Biết là có tàu đi qua,mừng quá như thể là được cứu tinh xuất hiện đúng lúc vây.Anh mở mắt ra thì thấy từ nơi anh đứng cho tới cả trăm mét về phía trước ánh đèn tàu chiếu sáng rực rỡ.Song, trong ánh đèn anh chẳng thấy hòn đá cuội nào cả! Không biết chúng lăn đi đâu mất rồi!Chắc chắn đó là ma Chàm nhát anh rồi,anh nghĩ thế!May mà có đoàn tàu đi qua đúng lúc;còn không thì cũng chẳng biết làm sao! “Thôi bây giờ còn không biết “tẩu vi thượng sách” nữa hay sao mà còn đứng đây?!”-Anh tự nói với mình như thế.Rồi rồ ga chạy cùng với đoàn tàu.Nhưng xe anh thì làm sao chạy nhanh bằng tàu!Chạy được một quãng thì đầu tàu cũng vượt qua rồi dần dần đổi hướng (vì đường sắt lúc này không còn song song với đường bộ nữa mà rẽ về hướng khác.).Và đoàn tàu đã trả lại cái không gian tối mịt phía trước cho anh.Vừa tiếp tục cho xe chạy vừa nhìn đoàn tàu một cách luyến tiếc.Trông những toa tàu đang vùn vụt lướt qua,hành khách trong toa ngủ gà ngủ gật, thỉnh thoảng có vài người còn thức nhìn ra cửa sổ ngắm bầu trời đêm.Qua ánh sáng hắt ra từ cửa sổ một toa tàu kế tiếp, anh chợt thấy bóng một người đàn bà tóc xoã mặc bộ đồ trắng lợp (loại đồ giống như đồ người ta thường mặc cho xác chết trước khi liệm)hai tay đang chống lên thành cửa sổ toa tàu,một nửa thân trên đã chòm vào bên trong,nửa kia thẳng đuổng còn ló ngang bên ngoài.Không biết anh chàng đang ngồi bên khung cửa sổ đó có thấy người đàn bà kia hay không?!Vừa mới qua một cơn kinh hoàng như ác mộng chưa kịp hòan hồn,rồi tiếp cái cảnh tượng ghê hồn này nữa làm anh sắp *** ra quần luôn! Cũng may là cái bóng người kỳ quái đó theo đoàn tàu nhanh chóng bỏ anh lại phía sau nên anh chỉ rùng rùng mình mấy cái mà thôi.Anh nói, giả như lúc ấy người đàn bà bất ngờ không bám theo tàu nữa mà bay về phía anh với cái mặt trắng bệch như trét sáp không có mắt mũi miệng gì hết thì không biết bây giờ anh có còn ngồi đây mà kể cho tôi nghe không!
Còn lại một mình trên con đường tưởng như vạn lý,giờ này anh mới thấm thía cái nỗi sợ hãi khi cô đơn một mình ở nơi ma quái!Rồi anh cũng chợt nhớ ra trên đoạn đường anh thấy người đàn bà ban nãy,cũng là chỗ vợ thầy ba Xoài đã bị xe lửa tung chết. “Hay đó là hồn ma bà ấy?”-Anh mơ hồ nghĩ vẫn vơ.
Chạy được một quãng chừng hơn cây số,anh thấy một lũ trẻ nhỏ độ chừng mươi đứa đang đùa giỡn với nhau giữa đường ngay trước đầu xe của anh dường như chúng chẳng quan tâm gì sự có mặt của anh cả.Chúng chẳng những không tránh đường cho anh mà cứ xô đẩy nhau về phía anh.Qua ánh đèn,anh thấy lũ trẻ trông đứa nào, đứa náy đen đúa,lem luốc lắm, mặc độc chiếc quần tà lỏn,mình trần trùng trục.Có một đứa ngước lên nhìn anh,rồi kéo một đứa khác lại nói gì đó anh không nghe rõ.Thấy đứa kia gật đầu tỏ vẻ đắc ý lắm. “Quái lạ,con nít nào lại chơi giỡn vào canh khuya thế này?!Thôi chết,gặp rồi!”.Vừa nghĩ tới đó da gà bắt đầu nổi lên,anh thấy run,tay chân dường như muốn cứng lại.Song anh cũng đánh liều lách qua đám con nít,chớ hết đường rồi!Khi xe mới vừa lọt qua được,anh chưa kịp rồ ga lấy đà… vọt thẳng thì anh nghe có tiếng: “Tụi *** ơi, quá giang xe về nhà đi!”.Anh thấy chiếc xe chao đảo mạnh,anh phải giữ chặt tay lái lắm chiếc xe mới không bị ngã.Anh nghĩ chắc tụi nó leo lên xe hết rồi,vì cảm thấy chiếc xe như đang chở nặng lắm, chạy không muốn nổi,nhưng anh cũng không dám nhìn ra đằng sau.Bây giờ chỉ còn cách duy nhất là ráng gồ hết ga mà chạy thôi!Trông cho mau tới chỗ,vái trời cho “con ngựa già” đừng trở chứng! Xe cũng từ từ bắt được trớn chạy nhanh dần,nhanh dần.Rồi anh thấy mình cứ chạy mãi,chạy mãi!!!
*
* *
Anh nghe văng vẳng bên tai: “Ông này uống rượu say rồi chạy lủi vô đây nằm ngủ.Gan thiệt! Đúng là điếc chẳng sợ súng!”. “Hay ổng bị té chấn thương sọ não chết rồi?”Lúc đó anh giật mình tỉnh lại,ngơ ngác nhìn quanh quất mới biết là anh đang nằm kề chiếc xe của mình trên một láng đất rộng,chớ đâu có đang lái xe!Anh muốn trả lời cho mấy người đang nhìn anh,nhưng anh không tài nào nói được,chỉ ớ ớ được vài tiếng.Thấy anh tỉnh dậy,mọi người mới dám lại gần đỡ anh,dựng xe dậy.Có người giúp anh lấy từ trong họng ra nào là giẻ rách,*** dê,*** bò đủ thứ.Rồi cố gắng lắm anh mới nói được bình thường trở lại.Anh kể lại toàn bộ sự việc xảy ra với anh hồi đêm.Người ta nói là anh đã gặp ma Chàm và chúng đã dẫn anh vào nghĩa địa của đàn chúng để làm mồi cho cặp rắn thần giữ mộ.May mà phước phận của anh còn lớn lắm nên mới không bị cặp rắn đen to bằng bắp vế nơi đây làm hại.Người ta còn cho biết thêm: ở nghĩa địa này đã có nhiều người bị cặp rắn này cắn chết,xác họ bầm đen.Nghe nói thế,lúc đó một lần nữa,anh lại gần *** ra quần!Anh lấm lét đảo mắt nhìn quanh và nhận ra: đây chính là khu nghĩa địa của người Chàm-những nấm đất lúp lúp, hai đầu mỗi nấm có hai viên đá cuội tròn tròn,thứ đá mà anh thấy lăn hồi hôm. Ôi kinh quá!
Không biết có phải vì sợ quá hay sao mà khi về nhà,anh Tư ngựa ốm liệt giường hơn cả tháng,thuốc thang đủ thứ mà vẫn không khỏi,bệnh tình mỗi lúc càng nặng thêm.Hàng đêm anh ngủ thường mơ thấy anh lạc tới một nơi nào đó âm u,hoang vắng lắm.Bỗng nhiên một cặp rắn có mồng trên đầu,toàn thân đen xì to và dài lao tới trước mặt anh ngóc đầu lên thật cao lắc lư qua lại dường như muốn nhào tới cắn anh.Khi đó anh sợ quá hét to lên rồi giật mình tỉnh giấc.
Có người nói anh đã bị vướng ở nghĩa địa Chàm.Cho nên hàng đêm anh mơ thấy cặp rắn,có nghĩa là hồn anh đã trở lại khu nghĩa địa.Thấy hồn anh tới cặp rắn giữ nghĩa địa mới ra để doạ anh.Cặp rắn này chẳng phải là rắn thường.Mà cặp rắn này là rắn thần do các thầy Chàm cao tay ấn luyện phép mà thành.Do đó bệnh anh chỉ còn cách mời thầy Chàm làm phép hoá giải may ra mới khỏi được.
Một đêm nọ,bà con lối xóm dọc theo hai bên đường xe lửa bị đánh thức bởi ba hồi còi tàu dài lanh lảnh trong đêm.Theo kinh nghiệm khi nghe ba hồi còi dài như thế ở cùng một địa điểm, đó là tiếng còi báo hiệu tàu có sự cố.Chẳng hạn như máy hư,xì ống hơi thắng…hay tung phải người,súc vật…Nhưng trên đoạn đường này thì khả năng tàu đã tung người hay trâu bò thường xảy ra hơn cả.
Sau ba hồi còi dài,rồi cứ vài phút lại một hồi dài vang lên.Biết có chuyện chẳng lành,những người hiếu kỳ mới chạy về chỗ xe lửa dừng để tìm hiểu sự thể ra sao.
Sáng hôm sau tin chuyến xe lửa hồi đêm bị dừng đột ngột và toàn thể nhân viên cùng khách trên tàu phải chứng kiến một cảnh tượng ghê rợn chưa từng thấy từ trước tới nay nhanh chóng loang ra khắp nơi. Đi tới đâu cùng thấy người ta tụ năm tập ba xôn xao bàn tán,nhìn bộ ai nấy cũng đều tỏ ra nghiêm trọng lắm.Nguồn thông tin được xem là đáng tin cậy hơn hết là của nhóm nhân viên xe lửa.
Qua tìm hiểu thì được biết câu chuyện như sau:
Đêm hôm đó chuyến tàu khách Bắc –Nam đang chuyển bánh trên đoạn đường vừa tới gần cầu Sông Quao.Người điều khiển tàu kéo một hồi còi thật dài để báo hiệu có tàu sắp qua cầu; đồng thời dưới ánh đèn pha sáng rực của tàu,anh ta quan sát chẳng thấy bất kỳ chướng ngại nào ở phía trước.Yên tâm cho tàu qua cầu bình thường như mọi lần.Khi đoàn tàu vừa qua hết cầu thì anh bỗng thấy xuất hiện một bóng người đàn bà đang ngồi cúi gục giữa lòng đường,lưng quay về phía đoàn tàu và chỉ cách đoàn tàu chừng vài mươi mét.Quá bất ngờ,anh chỉ kịp hành động theo phản xạ:kéo còi và đạp hơi thắng, rồi nhắm mắt lại để đừng trong thấy những gì ghê gớm sắp xảy ra phía trước.Cho đến lúc nghe một tiếng “rầm” cụt ngủn ở đằng trước, anh mới kinh hoảng la lên : Ááááá,trời ơi,tung chết người rồi!Tiếng la thất thanh của anh đã đánh thức các nhân viên khác. Đoàn tàu cũng chạy được một quãng nữa rồi dừng lại.
Khi tàu dừng hẳn,mấy người mới cầm đèn chạy xuống.Trời ơi, dưới ánh đèn, đập vào mắt họ là một cảnh vô cùng rùng rợn mà ai cũng không khỏi kinh hãi:Một cái xác bị đứt làm hai khúc,khúc đầu nằm mé ngoài đường ray;khúc kia là một một đống nhày nhụa,máu me đỏ lòm nằm bên trong lòng đường ray,dưới lòng tàu, cách khúc kia hai ba thước.Chỗ hai đầu bị bánh xe nghiến đứt ra:những sợi thịt bị dập lầy nhày,cùng với ruột,gan,phèo,phổi lòi ra cả đùm.Nhìn cái đầu lại càng rùng rợn hơn:cái miệng há to toác hoác,cái lưởi thè dài ngã qua một bên,máu đang trào qua khoé miệng.Còn hai con mắt trợn to đang nhìn trừng trừng.
Ôi,kinh khiếp quá!Tội nghiệp quá!Ai nấy khi mới nhác trông thấy,tay chân cũng muốn rụng rời!Nhưng nỗi kinh hãi ấy cũng nhanh tan biến đi,và liền thay vào đó là nỗi vui mừng của những tay bợm nhậu vì đã gặp một món mồi béo bở!
Họ nhanh chóng vực hai khúc xác kia lên tàu.Ai nấy đều hí hững vì sắp được thưởng thức món cừu nướng thơm lựng với mấy *** Tiger;thật ngon bổ biết chừng nào!
Lên tàu,bọn họ còn chế giễu anh chàng kia trông gà hoá quốc!Tức lắm,nhưng anh không thể nào chống chế được.Vì bằng chứng rõ ràng trước mắt anh là xác một con cừu bị cán đứt làm hai khúc chớ đâu phải xác người, nên đành nín lặng mà không nói một lời nào,nhưng trong lòng anh cảm thấy như có một điều gì đó không được bình thường cho lắm.Vì anh thấy một bóng người đàn bà rõ ràng kia mà!
Sửa soạn cho tàu chạy lại,nhưng kỳ lạ,đã mở máy thật lớn mà đoàn tàu chẳng nhích được chút nào.Xem lại mới biết hệ thống thắng không hoạt động được nữa.Vài người cầm đèn xuống tàu kiểm tra hệ thống ống thắng. Thì cũng vừa lúc đó toàn bộ ánh sáng trên tàu bỗng nhiên tắt phụt làm hành khách nhốn nháo cả lên (bởi họ chưa quen với bóng tối).Song cũng nhờ hôm ấy trời có trăng,ánh trăng hạ huyền mờ mờ soi qua mấy cửa sổ tàu cũng tạm làm cho không gian bên trong các toa cũng không đến nổi tối đen như mực.
Cũng bất ngờ như hành khách nên mấy người còn lại đang kiểm tra trên đầu máy vẫn đứng đó nhắm và mở mắt liên tục để quen dần với bóng tối.Có một anh chàng vừa mở mắt ra thì chợt thấy, ối trời ơi khủng khiếp quá, ở đằng trước một khúc thân người gồm một cái đầu tóc tai bù xù xoã xuống che khuôn mặt nửa kín,nửa hở,song cũng đủ để trông thấy rõ rang cái gương mặt trắng bệch,hai hóc mắt đen ngòm,cái miệng toàng hoạc,phía là một phần ngực đeo thêm một đùm gì đó lòng thòng. Ôi, cái khúc thân ấy đang bay thật nhanh về phía anh,về phía đầu tàu. Đang lúc hoảng hốt ,hồn vía như lên mây lên mưa,miệng mồm cứng ngắt không nói được lời nào thì, ào một cái,cái khúc thân người kinh dị kia đã dán sát vào tấm kính.Theo phản xạ, anh hét lên cái “Á!!!”,hai tay giơ lên chới với,chân bước lùi ra sau.Vừa mới lùi được chừng hai bước,chân anh bị cản lại bởi một khối gì đó mềm mềm làm anh té phịch nằm chết lặng trên đó.Khi đó hai anh kia cũng hoảng hồn la bài hãi vì họ thấy khúc thân người kia đang dán sát vào kính mở mắt trừng trừng nhìn hai đứa ảnh!
Còn anh chàng kia vừa ngã xuống chưa kịp hoàn hồn thì lại tiếp nghe các bạn của mình la bài hãi như thế, nên nhắm mắt lại luôn để không phải chứng kiến cái cảnh gì nữa tiếp theo sau đó.Nếu lỡ mà cái khúc người ấy có đập kính chui vô được thì cũng tưởng là anh đã chết rồi, không thèm lôi anh dậy để liếm láp vào mặt nữa!Xui rủi mà cái khúc người đó lôi anh dậy liếm cái mặt anh một cái,chắc anh sẽ không còn cơ hội nào ngồi nhắm miếng thịt…cừu béo bỡ nữa rồi!Thôi giả chết cho chắc ăn!
Nhưng rồi sau đó, anh không còn nghe tiếng la nữa,tưởng cái khúc người đó đã chui vô hớp hồn hay ăn thịt hai tên kia rồi.Anh mới len lén hé mắt nhìn vì sợ tới lượt mình. Ôi,may quá,anh không còn thấy cái khúc người kia đâu nữa cả,nó đã biến đâu mất rồi,chỉ còn hai tên kia đang ngồi ôm nhau run cầm cập, mà bản thân anh cũng chẳng khác gì chúng nó.Thấy sự thể không còn nguy hiểm nữa,anh vừa run vừa chống tay lòm còm ngồi dậy.Song, cũng vừa lúc ấy anh chợt phát hiện ra cái đống mềm mềm mà anh đã ngã đè lên là không phải xác con cừu chính anh đã vực lên hồi nãy mà là một xác người đàn bà bị đứt làm hai khúc.Thật vậy,anh đã nằm trên một xác người đàn bà bị đứt làm hai khúc,cái mặt y chang như cái mặt của khúc thân người hồi nãy! “ Á!!!!!!!!” một tiếng dài rồi anh ngã quật ra nằm chết giấc bên cái xác.
Thấy điện vừa bị tắt rồi tiếp đó là tiếng la hét thất thanh,không biết đã xảy ra chuyện gì,một số hành khách hiếu kỳ ở mấy toa gần đó mới quờ quạng mò lên xem sao.Cũng lúc đó mấy người kiểm tra hệ thống ống thắng ban nãy cũng vừa kịp chạy về bước lên đầu máy.Trời ơi, dưới ánh ánh đèn Pin, đập vào mắt mọi người là một cảnh tượng khủng khiếp quá:rõ ràng cái xác người bị đứt làm hai khúc đang mở mắt trừng trừng nhìn bọn họ.Tên cầm đèn hoảng quá tung mấy tên kia ngã lăn nghiêng lăn ngửa tìm đường nhảy lại xuống tàu vừa chạy thục mạng vừa la hét thất thanh như điên như dại.Mấy hành khách chạy lên trước cũng thấy cảnh tượng hãi hùng như thế nên thất kinh hồn vía la hét om xòm chạy ngược trở lại xô đẩy mấy người lên sau té ngã rầm rầm làm ai nấy trên mấy toa gần đó cũng phách tán hồn siêu.Như một luồng điện lan truyền,hành khách ở các toa khác cũng hoảng loạn khóc kể ,la lối om xòm.Sau đó hỏi ra mới biết họ đã thấy một người đàn bà bị đứt làm hai khúc,ruột gan lòi ra lòng thòng di chuyển ngờ ngờ như quỷ nhập tràng theo lối đi giữa hai hàng ghế từ đầu tới cuối toa.May mà nó chỉ di chuyển thôi chớ không tới ôm ai.Chắc nó chưa thấy ai hợp với nó?!
Khi sự hoảng loạn của mọi người loang tới toa khách cuối cùng thì đèn đuốc cũng vừa bật sáng,tất cả đều hoạt động bình thường trở lại, chẳng cần có một sự sửa chữa nào.Lúc này mọi người cũng vừa phát hiện ra là cái xác người bị đứt làm hai hay cái xác con cừu đã biến đi đâu mất tiêu rồi.Hay thừa lúc hoảng loạn có ai đó đã phỏng tay trên vác cái xác người đàn bà ấy về làm mồi nhậu“?!”Toàn bộ sự việc vừa xảy ra đối với mọi người như là một cơn ác mộng vô cùng khủng khiếp!Rồi dần dần mọi người cũng lấy lại được bình tỉnh.Duy chỉ còn anh chàng chết giấc hồi nãy,vẫn còn bất tỉnh nhân sự,chờ chuyển đi cấp cứu.
Sau đó đoàn tàu được lệnh chạy ngược lại về ga để kiểm tra lại.Nghe nói toàn bộ hành khách chỉ bị nỗi sợ hãi ám ảnh mà thôi chớ không ai bị thương bị bọng gì cả!
Người ta bàn tán,cái hồn ma làm náo loạn đoàn tàu tối hôm đó chắc không ai khác ngoài hồn ma vợ thầy ba Xoài đã bị xe lửa cán chết cách đó chừng hơn một năm.
Nghe nói vợ thầy ba Xoài bị chết thảm lắm.Hôm ấy vợ thầy ba đang đi xe đạp trên đường,tự nhiên tới đó bà để chiếc xe đạp ngã nhào vào bụi lức bên lề đường rồi rảo bước lên đường xe lửa.Lúc bà mới bước lên đường ray,có một vài người đi đường trông thấy.Nghĩ bà tìm chỗ đi tiêu, đi tiểu gì đó cho nên họ không quan tâm lắm.Cho đến khi xe lửa tới gần kéo còi inh ỏi mà bà chẳng hề hay biết,cứ như người mộng du lầm lủi bước đi mãi giữa lòng đường ray.Mặc dù tàu có hãm thắng,song không còn kịp nữa.Đoàn tàu còn ngon đà hung hản lao tới như con mãnh thú hất bà ngã nhào xuống nằm vắt ngang qua đường ray rồi nghiến thân bà đứt thành hai khúc.Bà chết mà hai mắt cứ mở trừng trừng!
Có người nói,bà chết là do âm hồn xe lửa xúi dục. Đó là những oan hồn của những người đã chết trên khúc đường này trước đây.Do họ chết oan ức hay chết bất đắc kỳ nên vong hồn của họ không siêu thoát được mà cứ lẫn quất chỗ họ đã chết để hù nhát những người còn sống,hay tìm người hạp với họ mà xúi dục người ta phải chết như cách họ đã chết.
Lại cũng có người cho rằng vợ thầy ba Xoài chết là do sự giải quyết ân oán giữa hồn ma hai mẹ con người đàn bà nọ cũng bị xe lửa cán chết với thầy ba Xoài.
Đó là những lời người ta bàn tán.Còn sự thật thì vợ thầy ba Xoài chết là do nguyên nhân nào thì tôi không biết.Song theo tôi biết trước vụ vợ thầy ba Xoài chết thì đã có nhiều vụ tai nạn chết người xãy ra trên đoạn đường này lắm.
Trước vụ tai nạn vợ thầy ba Xoài chừng vài năm,có một đôi tra gái yêu nhau mà cha mẹ không đồng thuận.Họ hẹn thề với nhau,nếu ở kiếp sống này họ không được là vợ chồng với nhau thì họ cũng sẽ mãi là chồng vợ ở cõi u huyền cho trọn lời nguyện ước. Và rồi cuối cùng họ đã chọn cái chết để được đến với nhau.Tối hôm ấy hai người dắt nhau ra đường xe lửa,ngồi ôm nhau bên vệ đường khóc than thảm thiết lắm.Cũng vừa lúc ấy họ thấy từ đằng xa,một vùng sáng đang di chuyển tới gần.Rồi càng lúc cái vùng sáng chói loà ấy càng đến gần hơn.Họ biết giây phút quyết định cuộc đời họ đã đến.Người con gái nắm tay chàng thanh niên kéo về phía đường ray,rồi cả hai nằm vắt ngang qua đó,nhắm mắt lại.Khi nghe tiếng động rầm rầm bên tai mỗi lúc càng gần hơn,lúc ấy cái bản năng hiếu sinh chợt trở lại dữ dội làm tan biến đi cái ý nghĩ quyên sinh,anh chàng không còn can đảm nằm chờ chết nữa.Anh mở mắt ra.Trời ơi, tàu đến quá gần rồi.Anh vung tay vọt dậy mà quên kéo theo người bạn chung tình.Tránh ra ngoài tầm sát thương của xe lửa,anh đứng đó như trời trồng lặng nhìn người yêu của anh vẫn yên lặng nhắm mắt để cho đoàn tàu ầm ầm chuyển động đi qua! Xác cô gái chung tình bị đoàn tàu cán đứt làm ba.Thấy sự việc xảy ra nhanh quá và khủng khiếp quá mức tưởng tượng, anh chàng kia như điên như dại khóc khóc,cười cười nói năng lảm nhảm.Mọi người đến xem,ai nấy cũng không tránh khỏi ngậm ngùi xót thương cho cô con gái còn trẻ người,non dạ!
Rồi hàng đêm sau đó,những người đi đường thường nghe có tiếng con gái khóc than thảm thiết.Có người dạn dĩ lần lên xem thử thì lại chẳng thấy ai,mà cũng không còn nghe tiếng khóc than nữa.Nhưng vừa quay trở xuống thì lại nghe càng rõ hơn.Nhất là những buổi chiều có mưa lớn,tối lại, khúc đường chỗ ấy-trời tối đen như mực, ếch ,nhái, ễnh ương hoà lên một bản nhạc thê lương não nùng buồn bã cùng với tiếng người con gái khóc than kể lể nữa khiến ai đi qua đều phải rợn tóc gáy!
Một buổi sáng nọ,cách ngày cô gái chết chừng một tháng,người ta phát hiện anh chàng người yêu cô gái cũng đã chết trên cùng chỗ ấy.Anh bị xe lửa cán đứt đầuhần mình nằm xoài bên ngoài đường ray, còn cái đầu nằm lăn lóc trong lòng đường.Trông thật tội nghiệp!
Nghe nói,sau hôm cô gái chết,cứ mỗi chiều chiều,người ta thường thấy anh chàng này hay thơ thẩn chỗ người yêu đã chết với dáng bộ sầu thảm.Ai thấy cũng cảm thương!
Buổi chiều hôm trước cái đêm anh ta chết,anh ta có rủ mấy tên bạn đi nhậu.Bữa hôm đó anh ta uống thật nhiều.Trong cuộc nhậu anh ta có nói với bạn bè là anh ta uống với bọn họ lần cuối.Nhưng trong cơn men ngà ngà chẳng ai quan tâm đến lời anh trăn trối cả.Tàn cuộc nhậu mọi người ai về nhà nấy.Bọn bạn cũng tưởng anh về nhà,chớ đâu biết rằng kể từ hôm đó anh đi mãi không về!
Chắc cũng từ lúc anh chàng nọ chết cho đến sau này, ở khúc đường ấy,người ta không còn nghe tiếng người con gái khóc than nữa,mà thỉnh thoảng lại hay thấy hai cái bóng mờ mờ hình như thân thể không được toàn vẹn đang nắm tay nhau bay ngờ ngờ trên đường ray.Nhất là trong giới nhân viên xe lửa,họ kể truyền cho nhau nghe,có những chuyến tàu đêm qua chỗ đoạn đường này,họ thường thấy ở phía trước tàu có đôi trai gái,hình như người con trai bị cụt đầu ,nắm tay nhau di chuyển như bay về phía trước,hoặc có lúc bay ngược về phía đoàn tàu.Khi đụng vào đầu tàu thì không còn thấy họ đâu nữa, như là họ đã tan biến vào không gian.
Cho đến một tối hôm nọ,cũng trên đoạn đường đó,một đoàn tàu bất ngờ dừng lại ,hú còi inh ỏi.Mọi người kéo lại xem thì thấy nạn nhân là một người đàn bà bị xe lửa tán lộn nhào vào bụi gai ven đường chết ngay tại chỗ.Có người nhận ra người đó là một người bị mất trí đêm ngày đi lang thang lượm những đồ bỏ dơ dáy bậy bạ.Chắc trong lúc đi lang thang vô định như vậy tàu đến mà không hay biết nên bị cán chết.Nhìn chị ta nằm chết,ai cũng thấy động lòng trắc ẩn.Nhưng rồi cũng tự an ủi,thôi chị ta chết cho khoẻ xác,chớ thấy sống mà như thế tội nghiệp quá! Chết để giải nghiệp!
Sau vụ tai nạn của người đàn bà mất trí chẳng bao lâu,thì xảy ra hai vụ nữa gần như liên tiếp.Có một chị bán cá đồng,nhà ở tận mải ngoài này,cách chỗ thường xảy ra tai nạn xe lửa nói trên xa lắm.Nhưng chẳng hiểu sao chiều tối hôm ấy sau khi bán cá xong,chị lại không về nhà như thường lệ mà cứ lầm lủi đạp chiếc xe đạp cà tàng đi miết vào tận trong đó (nơi xe lửa cán chết người). Đến nơi,chị ta để chiếc xe lại bên dưới rồi lên chỗ đường ray.Vừa bước tới mép đường thì xe lửa cũng vừa trờ tới hất chị ta ngã nhào chết ngay giống như chị khùng trước đó.Tai nạn,tai nạn cứ liên tiếp xảy ra gần như ở một chỗ làm bà con sống ở những xóm dọc theo đường xe lửa kinh hoàng và lo lắng lắm.Bởi họ cho rằng chị bán cá ở xa như vậy mà còn bị âm hồn giục nữa,chớ nói gì họ ở gần!Nỗi lo lắng chưa nguôi thì một buổi sáng nọ,họ lại nghe ba hồi còi dài inh tai,biết là đã xảy ra chuyện nữa rồi khiến ai nấy cũng rụng rời tay chân!Nạn nhân hôm ấy là một chị ở Quảng Sơn đi bán khoai mỳ cũng chết cùng chỗ chị bán cá hôm nọ!
Sau cái vụ tai nạn đó nữa,cánh nhân viên xe lửa lẫn bà con, ai nấy ai cũng khiếp sợ chỗ đoạn đường này lắm!Tàu lửa qua đây dù thấy có hay không người cũng đều kéo một hồi còi thật dài cho đến khi tàu qua hết khúc đường này mới thôi.Còn người ta gọi đoạn đường chỗ này là đoạn đường âm hồn.Mà đúng vậy.Bởi nhiều hiện tượng ma quái xuất hiện thịch thượng ở nơi đây ngay cả vào ban ngày.
Theo như những người ở mấy cái rẩy gần gần đó kể:có những buổi tròn bóng nhìn ra chỗ ấy,người ta thấy bóng một người đàn bà cứ lầm lủi đi trên đoạn đường ray,đi tới một đoạn xa rồi quay trở lại,rồi lại đi tới,cứ thế.Có những lúc tàu lửa chạy tới,người ta thấy tung vào người đó rõ ràng,làm ai nấy trông thấy cũng hoảng hồn,vì nghĩ một tai nạn nữa đã xảy ra.Nhưng kỳ lạ thay,khi xe lửa đi qua rồi,họ lại thấy người đó vẫn lầm lủi đi bình thường như không hề biết có đoàn mới đi qua.Có người hiếu kỳ lần mò tới gần xem sao thì chẳng thấy gì cả ngoài những luồng khí nóng tung tăng uốn lượn bốc lên. Đó là vào ban ngày,còn ban đêm thì khỏi cần phải nói cũng biết nó rùng rợn tới cỡ nào!
Bẵng đi một thời gian không thấy tai nạn xảy ra,ai nấy cũng mừng thầm.Họ nghĩ chắc là mấy âm hồn kia đã đi đầu thai hết rồi, không còn ở đó xui giục người ta nữa.Song niềm vui chưa trọn vẹn thì bỗng tan biến đi thay cho nỗi kinh hoàng vì cái chết của vợ thầy ba.
Vợ thầy ba chết được một tuần,thầy ba có thiết lập một lễ cầu hồn lớn lắm để cầu hồn vợ thầy và cầu cho những âm hồn còn lẫn quất nơi đó siêu thoát, đừng khiến xui người ta phải bị tai nạn hay chết chóc nữa.
Mấy ngày sau lễ cầu hồn,thầy ba Xoài lại suýt bị chết vì xe lửa cán như vợ thầy.Người ta nghe thầy nói lại là bữa đó đang ngồi uống trà một mình thì thầy bỗng nghe có tiếng ai nói như là tiếng của vợ thầy: “Ông ơi ông, ông lên đường rày chơi với tôi đi ông.Một mình tôi ở đó buồn lắm!”Thầy nói,lúc đó thầy như mơ,như tỉnh,không còn biết phán đoán hay suy luận gì nữa,rồi thầy đi lúc nào cũng không hề hay biết.Bỗng nghe tiếng ầm ầm bên tai,thầy sực giật mình nhìn lên thì thấy xe lửa chỉ còn cách thầy trong gang tất. Ối,trời ơi,không còn kịp phản ứng gì nữa,thầy nhắm mắt lại thì thấy bị nhất bổng lên rồi rơi xuống một cái ịch.Thầy tưởng là mình đã chết rồi.Thầy mở mắt ra đưa tay ngắt thử thấy còn biết đau, đưa tay lên mũi thấy còn hơi thở.Thầy mừng quá biết mình chưa chết.Lúc này thầy mới thấy toàn thân nhức nhối khó chịu, định thần mới biết là thầy đang nằm trụm lụm trên bụi gai bàn chải.
Tin thầy ba suýt bị xe lửa cán lan đi rất nhanh.Ai cũng nói, phước của thầy cũng còn nên mới có lực vô hình trợ giúp.
Có người biết rõ về thầy ba,người ta nói sở dĩ thầy ba bị giục lên đường rày, đó là do sự trả thù của hai hồn ma mà ngày trước đã bị thầy khống chế. Chuyện của thầy với hồn ma là thế này:
Hồi đó, vào khoảng những năm 80,một hôm nọ có một số chị em đi làm sớm.Lúc ấy còn khuya lắm, độ chừng hai-ba giờ sáng.Trong nhóm chừng năm người,họ vừa đi vừa nói chuyện.Tới khúc đường chỗ ấy,thì tự nhiên có một cô gái không nói chuyện với chị em nữa mà tách ra khỏi nhóm lầm lủi đi trước.Nghĩ là cô gái muốn sớm đến chỗ làm, nên mọi người cũng không nói gì chỉ chú ý đi nhanh hơn một chút thôi.Nhưng thấy đi hoài mà chưa đuổi kịp cô gái ấy.Có người định gọi cô ta đi chậm lại.Song chưa kịp gọi thì bỗng nhiên họ nghe có tiếng con nít khóc ở bụi cây lức phía trước.Tiếng khóc gọi mẹ,mà sao cái âm thanh phát ra nghe éo éo,mơ mơ hồ hồ lạ thường lắm! Thấy vậy mọi người liền sinh nghi.Họ thắc mắc, làm sao mà có chuyện con cái nhà ai lại bỏ khóc la ở chỗ vắng vẻ vào lúc còn khuya khoắc thế này!Hay là ma?Chắc có lẽ gặp rồi!Họ nghĩ vậy nên không dám gọi cô gái nữa.Họ sợ gặp ma mà nói là nó hớp hồn.Cho nên họ cố đi nhanh tới mà miệng câm như hến không ai nói với ai tiếng nào.Họ thấy ***** nhỏ vừa khóc vừa sấn lại gần cô gái kêu mẹeeee,meeee.Họ nghe cô gái trả lời với ***** nhỏ: “Chị không phải là mẹ của em đâu.Chớ mẹ em đi đâu mà bỏ em ở đây? Hình như chỉ chờ cho cô gái trả lời thì ***** nhỏ im bặt không còn khóc kể gì nữa.Thấy vậy họ mới khả nghi hơn,giả vờ đi bình thường như không hay không biết chuyện gì,nhưng thật ra họ chú ý quan sát rất kỹ.Coi con ma này giở trò như thế nào!Nói chung lúc ấy ai cũng cảm thấy sợ, nhưng vì có mấy người nên đở sợ hơn.Khi ấy họ thấy cô gái cứ lầm lủi bước theo ***** nhỏ như người mộng du.Cô ta theo ***** nhỏ bước vào lối mòn ở giữa các bụi cây lức rồi lần bước lên chỗ đường ray.Biết chắc là âm hồn giục cô gái rồi,ai cũng thấy rợn tóc gáy.Song thấy tình hình nguy quá,vì xe lửa đang đến gần cô gái rồi,mọi người quên hết sợ hãi chạy nhào lên nắm tay cô gái kéo ngược trở lại.Còn ***** nhỏ thì biến đâu mất biệt.Thình lình bị kéo giật lùi trở lại,suýt bị ngã ngửa,cô gái bỗng giật mình bừng tỉnh.Ngơ ngác nhìn quanh quất,không biết chuyện gì đã xãy đến với mình.Cũng vừa lúc ấy,mọi người đều nghe rõ mồn một tiếng cười sằng sặc ma quái lẫn trong âm thanh chuyển động ầm ầm của đoàn tàu chạy ngang qua.
Những ngày sau đó,cô gái không còn được bình thường như trước nữa:Hay có những cử chỉ,hành động kỳ cục,nói năng lảm nhảm,khóc cười vô cớ…Có lúc cô chạy lên đường ray nằm vắt ngang qua đó.May mà người nhà phát hiện dẫn cô về.
Biết cô bị mắc chuyện, gia đình đưa cô đến các vị pháp sư chạy chữa.Mặc dù đã đến nhiều vị pháp sư nghe đồn rất giỏi,nhưng rồi cũng chẳng ăn thua gì!
Cuối cùng đến lượt thầy ba Xoài.Không biết thầy dùng phép thuật sao đó mà gọi được hai cái vong về lần lượt nhập vào cô gái. Đó là vong của hai mẹ con.Qua xét hỏi thì vong người mẹ khai là hai mẹ con họ bị xe lửa cán chết.Khi trên chuyến tàu đi về Sài Gòn,vì không mua vé nên sợ kiểm soát viên đuổi xuống.Người mẹ ẳm đứa con trên tay không dám vào bên trong toa mà đứng ngoài đầu tâm bong (chỗ nối hai toa tàu với nhau).Khi tàu tới đoạn đường này thì bị hụt chân rớt xuống tàu rồi bị đoàn tàu cán chết cả hai mẹ con.Từ đó đến nay hai mẹ con sống vất vưởng chỗ khúc đường này.Bây giờ đứa con trai đã lớn nó đòi vợ nên bà ta đã chọn cô gái này cho nó làm vợ.Tới lượt đứa con nhập vào và cho biết nó yêu cô gái này,rất muốn lấy cô ta làm vợ.Tối hôm đó gặp trúng giờ linh lại thấy cô ta đang đi qua chỗ đó nên nó mới giả ra đước nhỏ để dụ cô gái lên đường rày cho xe lửa cán chết, rồi nó bắt phải ưng nó.Nhưng nó rất tiếc số cô gái còn có cứu tinh nên chưa chết được.Cho nên bây giờ nó cứ theo một bên để giữ cái xác của cô ta không cho cô ta lấy chồng.Chờ đến lúc thuận tiện nó sẽ dẫn cô cho xe lửa cán chết.Nó nói,theo luật cõi âm,nếu nó muốn ưng được cô ta thì phải tìm cách khiến cô ta phải chết giống nghiệp của nó.
Chờ họ nói xong, thầy ba mới khuyên hai mẹ con nên tha cho cô con gái tội nghiệp,nên buông xã tất cả để được siêu thoát.Nhưng mà họ chẳng chịu.***** con trai nói là nó thương cô gái lắm rồi,nhứt quyết nó không chịu bỏ cô gái ấy.Thấy không còn cách nào thuyết phục được nữa,nên thầy đành phải dùng tới phép thuật.Lúc đó nó mới chịu bỏ cô gái.Nhưng trước khi ra đi,nó còn nói với ông thầy là một ngày nào đó nó sẽ gặp lại ông.
Về sau này hình như hết lộc làm thầy, thầy ba Xoài làm phép không còn linh nghiệm nữa,nên thầy mới treo ấn,xả phép giải nghệ làm thầy.Phải chăng cái vong ***** con trai đó chờ dịp này trả thù thầy?!Khiến vợ thầy chết rồi tới thầy?!
Sau bữa thầy chết hụt,con cháu quan tâm để ý tới thầy nhiều lắm,sợ thầy bị dẫn đi lần nữa.Nhưng một bữa nọ,cách đó mấy hôm, không biết con cháu sơ ý thế nào mà thầy ba lại ra đi .May mà con cháu phát hiện kịp thời chặng lại khi thầy đang bước lên đường rày.Lại một phen hú hồn.Không dám để thầy ba ở đây nữa,nghe nói gia đình đã đưa thầy ba vào ở với đứa con gái đâu ở tận miền nam.