Capuchino
31-05-08, 11:08 AM
Felling
Giọt mưa đến! Vương lên bờ vai, lắc rắc trên tóc em ...cùng cái lành lạnh, trong lành... Rồi đi. Để em thắc mắc ghê lắm! Sao có những giọt mưa lạnh giá nhưng đáng yêu vô cùng, lại có những giọt mưa cũng lạnh giá nhưng lại đáng ghét vô cùng.
Gió đùa vui, chạy nhảy trong mái tóc em, sà đến bên ...cùng cái mát lạnh dịu nhẹ... 1 khoảng không lạnh lẽo ập đến bên em. Em ghét thế ! Em nhớ lắm và yêu lắm ngày cơn gió ùa đến lạnh lùng nhưng trong tim em lại có cả khỏang không ấm nồng.
Những ngôi sao trên trời trông xinh xắn, lung linh, lấp lánh đẹp tuyệt.Đôi khi chúng làm em thầm ước được làm 1 ngôi sao, 1 ngôi sao bé nhỏ trong đêm thôi cũng thật vui và hạnh phúc lắm rồi... Nhưng giây phút này đây, em thấy thương những ngôi sao, em buồn khi ngồi ngắm nhìn chúng... Em sợ chúng ở trên cao thế sẽ buồn, sẽ cô đơn lắm. Rồi em ghét cái khoảng trời rộng lớn bao la, đen ngòm kia. Sao không phải là 1 bầu trời màu hồng ám áp, ngọt ngào và nhỏ bé nhỉ ? Thế thì những ngôi sao lung linh, sáng xinh trông sẽ hạnh phúc hơn lắm lắm...
Cứ thế... khi chiếc lá lìa cành, khi ông mặt trời ngủ dậy, khi hoàng hôn buông xuống, khi những đám mây xám xịt kéo đến ... Bất cứ điều gì bình thường, tự nhiên vẫn xảy ra quanh em nay em lại thắc mắc vô cùng.Em thấy chúng thay đổi. Thay đổi.Tất cả được nhìn với những màu sắc mới, những sắc màu man mác nỗi nhớ, nỗi buồn trong lòng em. Tim em thấy lạnh!
Có những khoảng trời ... của nỗi nhớ...
Giọt mưa đến! Vương lên bờ vai, lắc rắc trên tóc em ...cùng cái lành lạnh, trong lành... Rồi đi. Để em thắc mắc ghê lắm! Sao có những giọt mưa lạnh giá nhưng đáng yêu vô cùng, lại có những giọt mưa cũng lạnh giá nhưng lại đáng ghét vô cùng.
Gió đùa vui, chạy nhảy trong mái tóc em, sà đến bên ...cùng cái mát lạnh dịu nhẹ... 1 khoảng không lạnh lẽo ập đến bên em. Em ghét thế ! Em nhớ lắm và yêu lắm ngày cơn gió ùa đến lạnh lùng nhưng trong tim em lại có cả khỏang không ấm nồng.
Những ngôi sao trên trời trông xinh xắn, lung linh, lấp lánh đẹp tuyệt.Đôi khi chúng làm em thầm ước được làm 1 ngôi sao, 1 ngôi sao bé nhỏ trong đêm thôi cũng thật vui và hạnh phúc lắm rồi... Nhưng giây phút này đây, em thấy thương những ngôi sao, em buồn khi ngồi ngắm nhìn chúng... Em sợ chúng ở trên cao thế sẽ buồn, sẽ cô đơn lắm. Rồi em ghét cái khoảng trời rộng lớn bao la, đen ngòm kia. Sao không phải là 1 bầu trời màu hồng ám áp, ngọt ngào và nhỏ bé nhỉ ? Thế thì những ngôi sao lung linh, sáng xinh trông sẽ hạnh phúc hơn lắm lắm...
Cứ thế... khi chiếc lá lìa cành, khi ông mặt trời ngủ dậy, khi hoàng hôn buông xuống, khi những đám mây xám xịt kéo đến ... Bất cứ điều gì bình thường, tự nhiên vẫn xảy ra quanh em nay em lại thắc mắc vô cùng.Em thấy chúng thay đổi. Thay đổi.Tất cả được nhìn với những màu sắc mới, những sắc màu man mác nỗi nhớ, nỗi buồn trong lòng em. Tim em thấy lạnh!
Có những khoảng trời ... của nỗi nhớ...