PDA

View Full Version : ....Một nỗi niềm....


Capuchino
31-05-08, 11:28 AM
Quanh quẩn, chỉ biết quanh quẩn một góc nhỏ, làm gì àh, để đi tìm cái ta đang thiếu, tìm cái ta cần, cái ta muốn có mà không thể có. Ai cũng có một cái đích để sống, ta cũng có. Ta có mục tiêu cho riêng ta, nhưng không phải là một, là hai thì càng không, ta có quá nhiều. Ai đó đã nói chỉ nên chọn cho mình một mục tiêu quan trọng nhất, uh thì ta chọn, ta xoay vòng trong cái mớ hỗn độn chỉ vì cố gắng tìm điều quan trọng nhất. Ta quay cuồng, ta chao đảo, ta ngỡ ngàng khi nhận ra quanh ta điều gì cũng quan trọng. Gia đình à, quan trọng chứ, không có gia đình, ta đã không ngồi đây mà suy ngẫm. Bạn bè à, quan trọng chứ, không có bạn bè ta đã không đủ nghị lực để được như hôm nay. Thầy cô à, quan trọng chứ, không có thầy cô ta đã không nên người như lúc này. Học hành à, quan trọng chứ, không đến trường thì sau này ta chỉ biết cạp đất mà sống. Còn một điều, cũng quan trọng, cũng chẳng thể thiếu trong ta, hay rộng hơn là trong mọi người. Là gì? Tình yêu. Đối với nhiều người, tình yêu chỉ là phù du, người yêu chỉ là phù dung. Ta chẳng vơ đũa cả nắm, nhưng ta biết thế giới này đầy rẫy những con người mang tư tưởng đó. Còn với ta, tình yêu là những gì thiêng liêng nhất mà con người có được. Vậy thử hỏi một kẻ không được đón nhận tình yêu, hắn sẽ ra sao. Cô độc, lẻ loi, quạnh hiu, cô thế, đơn côi... Sao ta biết những cảm giác kia ư? Đơn giản thôi, ta là người trong cuộc, ta hiểu rõ. Ta đơn phương một con người, ta thầm thương trộm nhớ con người kia. Ta mang hình bóng, tiếng nói, nụ cười, ánh mắt, khuôn mặt của người ấy vào tâm trí. Ta dán tâm hồn ta vào một góc rồi để những điều về người ấy nằm chồng lên. Ta dại khờ, ta *** ngốc, ta ngờ nghệch, ta lặng thầm ở bên người kia, đến một ngày ta cay đắng nhận ra ta đang yêu người ấy. Cái ta nhận được là gì? Chỉ là sự đau đớn, xót xa, tủi thân khi hiểu rằng tình cảm ta trao giờ lại chẳng có hồi âm. Ta phải làm gì, ta phải làm sao để quên? Càng muốn quên, ta lại càng nhớ.

Capuchino
31-05-08, 11:29 AM
Ta dại khờ, ta *** ngốc, ta ngờ nghệch, ta lặng thầm ở bên người kia, đến một ngày ta cay đắng nhận ra ta đang yêu người ấy. Cái ta nhận được là gì? Chỉ là sự đau đớn, xót xa, tủi thân khi hiểu rằng tình cảm ta trao giờ lại chẳng có hồi âm. Ta phải làm gì, ta phải làm sao để quên? Càng muốn quên, ta lại càng nhớ.
Bạn hãy trân trọng cái tình cảm đó, .. mong ng` kia sẽ hỉu cho bạn, .. nếu nói ra? Chắc sẽ có kết wả

Capuchino
31-05-08, 11:30 AM
Một ngày dài! Có nên không khi cho rằng ngày trở nên dài đằng đẵng khi ta mang nỗi nhớ? Ta lao vào các cuộc vui, các cuộc chơi, các công việc, các vòng xe trên đường. Ta lao đi, chân tay rã rời, đầu óc quay vòng, nhưng tâm trí ta vẫn ở quanh người ấy. Ta bất lực trước sự ngô nghê của mình. Sao ta biết người ấy chẳng nghĩ đến ta mà ta vẫn dành cho người ấy một sự quan tâm đặc biệt? Có người bảo ta ***, có kẻ lại bảo ta điên. Nhưng ta biết bản thân ta không ***, bản thân ta không điên, ta chỉ ngông cuồng khi trao cả trái tim cho một người không bao giờ ngó ngàng đến ta....

Capuchino
31-05-08, 11:30 AM
Hì hì... ước gì đc trở lại tuổi thơ... khỏi phải yêu... khỏi phải lo lắng... khỏi phải suy nghĩ nhiều... anh nhỉ... Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ...

Capuchino
31-05-08, 11:31 AM
Một ngày... ngước nhìn trời xanh... ta hốt hoảng nhận ra mọi thứ đang trôi đi... nhanh quá...
Một ngày... ngước nhìn đồng hồ... ta bàng hoàng nhận ra thời gian đang trôi đi... nhanh quá...
Một ngày... ngước nhìn thế giới... ta xót xa nhận ra mọi thứ đang bị cuốn đi... nhanh quá...

Một ngày... ngước nhìn bạn bè... ta giật mình nhận ra mọi người xa lạ... xa quá...
Một ngày... ngước nhìn mẹ cha... ta thảng thốt nhận ra giữa họ & ta có khoảng cách... xa quá..
Một ngày... ngước nhìn chính ta... ta đau đớn nhận ra ta khác xưa quá... thay đổi... xa quá...
Ta khẽ tỉnh giấc giữa khuya... bó gối... cố gắng nhìn mọi thứ bằng con mắt trong veo của ngày xưa... sao thật khó... Ta ước ta lại là trẻ con... ta muốn ta lại ngây thơ như xưa... ta bỗng yêu cái *** ngơ của ngày xưa... của tháng ngày bé dại...
Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ