PDA

View Full Version : Con gái lớp toán và con trai lớp Văn


Capuchino
17-06-08, 06:08 PM
Sống giữa đời này chỉ có thân phận và tình yêu
Thân phận thì hữu hạn.Tình yêu thì vô cùng
Chúng ta làm cách nào để nuôi dưỡng tình yêu, để tình
yêu có thể cứu chuộc thân phận trên cây thập giá đời…
Trịnh Công Sơn
“…Gió mùa đông bay vào lối nhỏ
Thấy em buồn, ngọn cỏ cũng buồn theo…”
(Chú thích trước khi đọc: Con gái lớp toán và con trai lớp văn là cụm từ ám chỉ một thằng con trai lớp văn và một đứa con gái lớp toán)

Con gái lớp Toán, khô khan, suốt ngày ôm cuốn sách và cái máy tính lang thang khắp trường, mỗi bận bắt gặp, chỉ thấy cặm cụi bên mớ giấy nháp bừa bộn. Sẽ chẳng bao giờ thấy con gái lớp toán xun xoe bên bộ đồ mới toe hay ngồi chằm chằm trước gương đếm xem mình thêm hạt mụn nào, rớt đi cọng tóc nào hay mất cả buổi sáng để chọn… nơ cột tóc đi học, và lẽ dĩ nhiên, sẽ không có chuyện con gái lớp toán mang vào lớp mớ cóc ổi me xoài mà nhấm nháp trong giờ học. Đến nỗi mẹ của con gái lớp Toán chỉ biết thở dài ngao ngán, cầu trời khấn Phật cho con gái của mình thực sự trở thành … một đứa con gái… Con trai lớp văn thì ngược lại. Con trai lớp văn lãng mạn, con trai lớp văn đắm chìm trong những quyển tiểu thuyết tình yêu, chìm đắm trong cái thế giới được vẽ nên bằng màu hồng, màu mà theo con trai lớp văn là thứ màu kì diệu của tình yêu, thứ duy nhất trên thế giới có thể xóa đi thù hằn và đau đớn, cô đơn, có thể xóa đi lằn ranh thù hận giữa người với người, để chúng ta xích lại gần nhau hơn… Và lẽ hẳn nhiên, cứ mỗi giờ ra chơi, con trai lớp văn cũng trốn vào thư viện như con gái lớp toán, nhưng không phải để vật vã bên mớ con tính lộn xộn mà đơn giản chỉ là (theo cách hắn nói) để cảm nhận sự bình yên giữa đời phiền muộn...


…Và sau chuỗi ngày đằng đẵng ngồi trong thư viện. Con trai lớp văn bắt đầu để ý đến con gái lớp toán. Con gái lớp toán có vẻ gì đó khác hẳn bọn con gái lớp văn, không hiền dịu, không lãng mạn, chỉ đơn giản là vẻ ngoài mạnh mẽ, chỉ đơn giản là hình ảnh con gái lớp toán vò đầu bứt tai khi không giải ra bài tập, đơn giản chỉ là ánh nhìn rạng rỡ khi phát hiện điều gì đó… Tất cả, tất cả đã tạo nên sự khác biệt của con gái lớp Toán, một chút gì đó xao xuyến, vấn vương trong lòng thằng con trai lớp văn. Lẽ dĩ nhiên, chuyện một thằng con trai lớp văn tương tư một đứa con gái lớp Toán trở thành một chuyện động trời, được bọn bạn hai lớp đem ra bàn tán xôn xao(mặc dù hai lớp cách nhau một khoảng tường và BHS), trở thành một chủ đề nóng hổi trong giới bà tám. Trước giờ, chỉ có chuyện bọn con trai lớp toán tương tư đám con gái lớp văn, giờ đây, mọi chuyện đã trở nên chẳng có ký lô nào so với chuyện tình lâm li bi đát của con trai lớp văn. Có đứa chỉ chắt lưỡi, và với giọng điệu tuyệt vọng bảo:

- Tội nghiệp thằng đó!

… Con gái lớp toán biết chuyện chỉ cười khì với bọn bạn. “Bâng quơ ấy mà!”. Nhưng bâng quơ sao được khi lâu lâu, con gái lớp toán lại thấy trong giỏ xe của mình một bông hoa tươi thắm (mà lắm lúc, con gái lớp toán đùa với bọn bạn rằng thể nào cô lao công cũng đang la toáng lên vì phát hiện vườn trường mất mấy bông hoa) cùng với một tấm thiệp dễ thương với những dòng chữ ngay ngắn, tròn trịa, đôi khi là một lời chúc, lắm lúc lại là câu nào đó hay hay mà con trai lớp văn bắt gặp trong cuốn tiểu thuyết mới mua. Và nói gì đi nữa con gái lớp toán vẫn là con gái, nên mỗi lần như thế, lại chợt đỏ mặt thẹn thùng, trong lòng có chút gì đó rung rinh, chút gì đó xao xuyến. Ừ nhỉ, lãng mạn đấy chứ!...

… Nhưng con trai lớp văn nhát lắm, nên chỉ dám nhìn con gái lớp toán từ xa, để rồi quay đi khi thấy ánh mắt dò xét của con gái lớp toán và lũ bạn… Cho đến một ngày, ngày mà con gái lớp toán và con trai lớp văn cùng nhau đi học anh văn. Con gái lớp toán ngỡ ngàng trước khả năng tuyệt vời của con trai lớp văn. Hắn ta đọc anh văn ro ro, phát âm cực chuẩn cả những đoạn văn khó mà con gái lớp toán phải ngồi cả giờ đồng hồ tra từ điển, bấm hình cái loa đến mòn cả phím để nghe máy phát âm rồi nhái theo mà chẳng bao giờ được. Còn con trai lớp văn, chốc chốc lại quay sang bàn con gái lớp toán, mỉm cười, chẳng hỉu sao, con gái lớp toán thấy vui vui, mỉm cười lại. Hai đứa bắt đầu nói chuyện với nhau từ dạo ấy. Con trai lớp văn được dịp, cứ mang mớ bài tập toán ra nhờ con gái lớp toán giảng hộ còn con gái lớp toán nhờ con trai lớp văn sửa lại câu cú chính tả trong những bài văn của mình (mà bài văn của con gái lớp toán thì bạn biết rồi đấy…)… Một buổi chiều mưa, con gái lớp toán có hẹn đi sinh nhật nhỏ bạn thân. Tan học anh văn lâu rồi mà mưa vẫn chưa tạnh. Dòng người vẫn mải miết ngược xuôi, trong cơn mưa chiều lành lạnh. Con gái lớp toán ngước nhìn lên, bầu trời vẫn xám xịt. Vậy mà, đau lòng thay con gái lớp toán quên mang theo áo mưa. Đồng hồ nhích từng bước nặng nề. Đã gần tới giờ hẹn. Con gái lớp toán chắt lưỡi, toan dắt xe ra thì nghe tiếng con trai lớp văn:

- Bạn lấy áo mưa của mình mà về!

Rồi con trai lớp văn lôi từ trong cặp ra cái áo mưa màu xanh, chìa cho con gái lớp toán. Nhỏ ngần ngừ:

- Mình lấy áo mưa rồi thì bạn lấy đâu mà về?

- Không sao, mình thích đi dưới trời mưa. Con trai lớp văn mà!

Trong lòng con gái lớp toán cũng có chút gì đó ngại ngùng, nhưng nghĩ tới việc lỗi hẹn cùng bọn bạn, con gái lớp toán miễn cưỡng nhận lấy cái áo mưa. Rồi chạy ù ra đường. Ngoài trời, mưa vẫn bay giăng giăng…


Sáng hôm sau, con gái lớp toán mang chiếc áo mưa sang bên lớp văn (trong ánh mắt tò mò, tọc mạch của bọn con trai lớp toán). Nhìn vào lớp, bàn của con trai lớp văn trống không. Một nhỏ con gái lớp văn thấy thế, chạy ra bảo với con gái lớp toán rằng con trai lớp văn hôm nay vắng, cảm lạnh vì dầm mưa… Trời về chiều, con gái lớp toán dắt xe ra, bất chợt, thấy giỏ xe mình trống không, thấy chạnh lòng. Giá mà, con trai lớp văn có ở đây… Con gái lớp toán nhìn quanh, mọi người đang vội vã dắt xe ra về như mọi ngày. Vẫn là tiếng cười đùa vui vẻ, là tiếng xe đạp lọc cọc, tiếng ồn ã, ngược xuôi. Nhưng, không còn con trai lớp văn, mọi thứ trở nên vô vị, rỗng tuếch, không còn con trai lớp văn, tự nhiên con gái lớp toán thấy lòng cô đơn trống trải. Mở cặp, lôi chiếc áo mưa ra rồi ghì chặt vào lòng… Con gái lớp toán tự nhiên thấy nhớ… Con gái lớp toán bất chợt giật mình, chẳng lẽ…

Rồi thứ sáu cũng tới, con gái lớp toán đến lớp học thêm thật sớm. Khi nhác thấy bóng dáng xanh xao, tiều tụy của con trai lớp văn, con gái lớp toán vội đến, chìa chiếc áo mưa ra, bảo:

- Trả bạn nè, cám ơn nghen. Nhớ mở ra cẩn thận đấy!

Buổi học hôm ấy, mọi người chẳng hiểu sao con gái lớp toán lại hăng hái giơ tay xung phong liên tục. Chỉ có con gái lớp toán và con trai lớp văn quay sang nhìn nhau, mỉm cười… Trời lại đổ mưa. Vừa nghe chuông tan lớp, con gái lớp toán đã vội mặc áo mưa của mình rồi ra về. Con trai lớp văn từ từ mở chiếc áo mưa của hắn, một tấm giấy màu hồng rơi ra.

“ … Nè, nhìn mặt bạn xanh xao, tiều tụy lắm đấy, thích tắm mưa mà thế đấy à? Ráng ăn cho khỏe, trở lại phong độ như ngày nào để còn… tới đón mình đi học thêm mỗi ngày nữa chứ!...”

“Đúng là con gái lớp toán” Con trai lớp văn thầm nghĩ. Ngoài trời, gió vẫn thét gào, mây vẫn đen kịt nhưng con trai lớp văn chợt thấy lòng ấm lại. Phải, rất ấm…

<(O_o)> ------ <(o_O)> ------ <(O_O)> ------ <(x_x)> ------ <(^_^)>
…Nó là con trai lớp toán, nhưng, chẳng hiểu sao nó thích văn, nó yêu từng con chữ, từng cuốn tiểu thuyết, yêu cái se se lạnh buổi chiều mưa, yêu những tháng ngày cô độc bên tiếng vĩ cầm trong căn phòng nhỏ… Giá mà nó có thể trở thành con trai lớp văn nhỉ? Chắc năm sau xin cô hiệu trưởng cho nó chuyển lớp thôi. Uhm, chắc vậy…^.^
(Nhưng chắc chắn nó sẽ không dại khờ như con trai lớp văn trong truyện này đâu)
(Truyện sưu tầm)