Capuchino
17-06-08, 06:43 PM
Mưa vẫn hồn nhiên rơi,tháng Sáu mà.
…
“E bay chua?Thuong lo binh an nhe.Doi A do!”
Không nhìn thì Cô cũng biết là ai gửi rồi,người mà cô sẽ lần đầu gặp mặt sau hơn một giờ đồng hồ nữa,người mà đang giữ chìa khóa trái tim Cô-gần 2 năm nay cô cho là như thế.
Thủ tục check in đã xong,cô hôm nay đơn giản hơn mọi ngày nhiều lần,sau khi lục tung tủ đồ lớn nhỏ của mình,cô chọn jean sẫm màu cùng sơ mi trắng cột cao quá rốn,kính gọng to,băng đô hoa hòe.cô là vậy-không có gì là lạ cả,nhưng với một nhân viên chiến lược của một công ty quảng cáo có tiếng, dám tự động nghỉ việc ngang,để đến với Anh…có là lạ không nhỉ.Dĩ nhiên là hôm nay “My dream” vẫn ngào ngạt bên cô,cô yêu nó,quí nó…nó là của anh.
Chuyến bay bị delay thêm vài chục phút,vì có trục trặc vẫn vơ gì ấy.Thở dài,không reply sms ấy,đơn giản là cô hồi hộp đến nỗi chẳng biết phải thế nào,ngay cả việc quên phén mất là phải mang theo hành lý, đến việc quên cho cá ăn trước khi đi xa.
Cô ngồi ngẫm và soạn lại những suy nghĩ.
…
Tôi trở lại nơi này được gần hơn một tuần,sau nhiều năm dài tu nghiệp tận đất nước của nỗi nhớ lãng mạn .Hà Nội của tôi vẫn vậy,cổ kính trong lòng phố hiện đại.
Cũng khá mệt,sau một đêm dài không ngủ được,Tôi không nghĩ thành phẩm báo cáo tốt nghiệp của mình lại chuần đến thế,lại vội về nước vào sáng hôm sau,tất bật với bao nhiêu là hẹn ước.
Và tôi biết lần này sẽ ở lại mãi nơi này,nơi tôi chào đời,nơi có hương phố nồng nàn nhất,ấm áp nhất,bình yên nhất.
…
Anh đến với cô thật tình cờ-nếu không muốn nói là duyên số,qua blog của một người quen của cả hai.
Họ quen thuộc nhau,họ đồng điệu nhau.Họ hay hát cho nhau nghe những bài hát của thời gian,của bố mẹ họ cũng từng yêu mến.Tình cảm anh dành cho cô là gì anh cũng chả hiểu,nhưng anh không thể kiểm soát được nó.Cô ngọt ngào,hơn cả mùi hương mà anh mày mò nghiên cứu làm bài về nước,gặp nhiều người cần gặp,làm những việc cần làm.
…
“Tuyet qua A oi,thich qua di thoi!!!Vay la E sap dc gap A roi :x Anh oi!Yeu anh”
Bao giờ cũng vậy,cuối mỗi sms là như thế.Cô mỉm cười mỗi khi nghĩ đến anh.Và cô cũng biết rằng,chưa một lần anh nói yêu cô,nhưng cô chấp nhận hết,là những đêm liền ngồi đợi anh,là những đêm liền sung sướng khi thấy nick của anh sáng lên,là những khi anh không trả lời cô mặc dù biết chắc ràng anh vẫn còn đang ngồi đấy.Và mỗi khi như thế cô tự tìm ra lí do để bào chữa giúp anh.Cô là vậy,không có gì là lạ.
…
“A dag o duoi tien sanh ne,E chuan bi nhe!A doi…Hoang hon dang cho chung ta kia E ah”
…
Cô ôm anh thật chặt.Họ quen thuộc nhau,mùi hương mà đêm nào trước khi ngủ cô cũng ngửi lấy,hương từ những món quà .Và món quà cô quý nhất là “My dream” anh đã điều chế riêng cho cô,dành cho cô,là của cô.
Anh đến với chiếc áo sơmi kẻ sọc mà cô đã gửi tặng,quần ngang gối,lết phết kiểu lãng tử,cùng với đóa cúc vàng.Nó làm cô thích thú,anh cũng không khác gì so với webcam mà cô mong được xem mỗi khi online,duy có điều trong anh ốm hơn và có vẻ mệt mỏi-chắc tại vì chuyến bay-cô nghĩ thầm.Giọng anh ấm,thoảng kiểu sang trọng của người thủ đô.Cô ngây ngất.
Họ nắm tay nhau.im lặng,đơn giản là không thể nói gì,cô cảm giác được cái gì đó gọi là khao khát đang được thực hiện,dù chỉ là một phần nhỏ thôi,cô chấp nhận,cô là vậy đó.Cô muốn được bên anh,là của anh.
…
Biển hoàng hôn,ánh mắt em nhuộm màu nắng chiều.
Tôi yêu em nhiều lắm!Ước sao ta được bên nhau mãi thế này em nhỉ.Ước sao cuộc đời này đừng hững hờ với tôi…Tôi ước,ước cháy lên cùng em.
…
“Em mệt không?” Tâm điểm của anh lúc này là cái gì đó xa xăm ngoài đại dương kia,chứ không phải là cô gái với chiếc váy hoa ngồi bên cạnh anh.
“Dạ,một chút thôi anh àh,nhưng…”-Bỗng cô khựng lại,hai đôi mắt gặp nhau,tan vào nhau,đắm chìm…
Anh ngồi bó gối,cô làm theo.Anh hát,cô cũng hát.Bài hát này rất đỗi quen thuộc.
“Em thấy thế nào?Cảm giác của em đấy”
“Dạ,vui.Cũng không hẳn anh àh,em thấy mãn nguyện”
“Gì chứ,anh có làm gì em đâu mà em cảm giác được vậy” Anh nhìn cô,mắt anh biết cười.
“Như thế này thôi,cũng đủ rồi anh ạh”
“Chỉ cần được gặp anh một lần thôi cũng đủ rồi,em gạt hết tất cả để tìm đến anh,để xem tại sao em lại như thế,em yêu nhiều lắm,như rồ dại,làm gì cũng nghĩ về anh,em tưởng tượng mình đã thuộc về nhau từ lúc là cát bụi,em yêu…”
Cô lại bị cắt ngang,vì ánh mắt ấy.
Anh lại trêu cô nữa,anh hay chọc cô cười mỗi khi họ chat chit với nhau.Cô vờ quên đi những gì vừa nói.
Họ cười nói,kể cho nhau nghe những kỉ niệm,cho nhau nghe những chuyện cuộc sống hằng ngày,về lần trốn đi ra đây,về những chuyện nhỏ nhặt nhất.Luyên thuyên.
Cô hạnh phúc,cảm nhận được trong cả hơi thở.
…
“Sao em lại quyết định đến đây?”
“Em luôn làm những việc em thích làm,em muốn làm”
“Vậy việc em làm đã vừa ý muốn em chứ”
“Dạ,vậy là cũng đủ rồi anh àh”
“Em vui lắm” Cô nói tiếp,nhìn anh.Cô muốn hơn cái nắm tay.
“Anh cũng vui lắm,được gặp em,bên em thật là thoải mái,em là mẫu hình người yêu số 1 của người ta ấy,sẽ khối người xiêu vì em”
Cô im lặng,hình như cô quen với cảm giác này.Trước kia,và bây giờ cũng thế,anh hay tránh né điều gì ấy.Nhưng sao cô luôn cảm nhận được tình yêu của anh,trong khi anh thường nói là xem mối quan hệ này như “một tình bạn đặc biệt hơn hết”.Cô đều chấp nhận hết,cô là vậy đó.
…
Tôi ghét càm giác phải giấu đi tình cảm của mình,nhưng tất cả vì yêu em,vì yêu em,em có hiểu tôi không?
…
Cô đánh thức anh dậy,cả đêm qua họ đếm sao,họ giành ngôi vị ai là có nhiều vì sao sáng nhất,họ lại hát,họ ngắm nhìn nhau ngủ..Đơn giản thế thôi.Ngọt ngào.
Họ ngắm bình minh.Nghe sóng vỗ.Cô nằm trên tay anh.Im lặng.
…
Chiều hôm ấy Nha Trang mưa,mưa phùn.Đường về nhà sao lạ quá,sao dài quá.Vài phút nữa thôi,cô phải xa bờ vai ấy,ánh mắt ấy,con người ấy,trở về với nỗi nhớ quen thuộc.tay anh chặt tay cô.Anh vẫn ít nói như hôm qua,khác hẳn với trên khung chat hằng đêm mà cô có được.
Cô cuối mặt,dường như có nước từ trong mắt chảy ra.Anh khẽ lau nhẹ.Ôm và hôn thật sâu…
Và đó là nụ hôn đầu tiên cũng của anh với cả cô.Khát khao.Cô quay lưng đi.
Cảm giác cuối cùng ấy đã được cô đoán từ trước khi gặp mặt anh.Nhưng cô vẫn cố thực hiện điều cô mong muốn…gặp được người giữ chìa khóa trái tim mình.
…
Họ tạm biệt nhau.
…
Em ơi,chắc là em buồn tôi lắm.Tôi chỉ còn cách chọn lựa này nữa thôi,em ơi,Nhớ em,khao khát em.
…
Giờ này em của tôi đang làm gì nhỉ?Em của tôi có khỏe không?Người tôi yêu có còn buồn đau không?
Đêm nay tôi lại không thể ngủ nỗi,tôi nhớ em,nhớ những gì thuộc về em,những gì đã trải qua cùng em,dù ngắn ngủi,nhưng nó sẽ theo tôi mãi mãi…em ơi
…
Mấy hôm nay anh không khỏe lắm,anh mệt,hơi thở gấp gáp,anh lười lắm!anh ngủ hoài thôi,làm gì anh cũng nhớ em,em của anh.
…
Mưa vẫn ngang nhiên rơi,Sài Gòn mà.
Cô vẫn trở về với hiện tại,với cuộc sống mỗi ngày đều như nhau như mỗi vòng quay của kim thời gian.Duy có điều cô không thức tận khuya nữa.Tối thứ 7 giờ không còn là cực hình như trước nữa,đều đặn mỗi tuần cô tìm đến quán cafê nho nhỏ trong một khu phố nhà cổ,cô hát những bài hát xưa,và cô nhớ...Nhớ những gì đã qua.
Khắc khoải.
Những cơn mưa lì lợm cũng kéo nhau đi mất,Hà Nội của anh đang là mùa đáng nhớ nhất mùa quyến rũ.Thu năm nay gió nhiều quá.Lạ...Cô lại vội vã đến sân bay,chẳng chuẩn bị gì,đang phụ trách một event quan trọng,cô bỏ ngang.
Cô được gặp anh thêm một lần nữa rồi,nhưng lần này anh không đón cô như lần trước được…
Mà lại phải nằm yên trong một cái hộp gỗ to lớn,lạnh lẽo…Anh yêu cái đam mê ấy,hương thơm bao giờ cũng quyến rũ con người ta.Đam mê ấy lại tàn nhẫn kéo anh đi xa cô,vuột khỏi tầm tay cô,hơi ấm của cô.
…
Cô trở lại với nơi đầu tiên ấy.Biển luôn đẹp,và dữ dội mãi.
Đêm nay bầu trời lại thêm một vì sao sáng nữa,và vì sao ấy là của riêng mình cô.
…
“E bay chua?Thuong lo binh an nhe.Doi A do!”
Không nhìn thì Cô cũng biết là ai gửi rồi,người mà cô sẽ lần đầu gặp mặt sau hơn một giờ đồng hồ nữa,người mà đang giữ chìa khóa trái tim Cô-gần 2 năm nay cô cho là như thế.
Thủ tục check in đã xong,cô hôm nay đơn giản hơn mọi ngày nhiều lần,sau khi lục tung tủ đồ lớn nhỏ của mình,cô chọn jean sẫm màu cùng sơ mi trắng cột cao quá rốn,kính gọng to,băng đô hoa hòe.cô là vậy-không có gì là lạ cả,nhưng với một nhân viên chiến lược của một công ty quảng cáo có tiếng, dám tự động nghỉ việc ngang,để đến với Anh…có là lạ không nhỉ.Dĩ nhiên là hôm nay “My dream” vẫn ngào ngạt bên cô,cô yêu nó,quí nó…nó là của anh.
Chuyến bay bị delay thêm vài chục phút,vì có trục trặc vẫn vơ gì ấy.Thở dài,không reply sms ấy,đơn giản là cô hồi hộp đến nỗi chẳng biết phải thế nào,ngay cả việc quên phén mất là phải mang theo hành lý, đến việc quên cho cá ăn trước khi đi xa.
Cô ngồi ngẫm và soạn lại những suy nghĩ.
…
Tôi trở lại nơi này được gần hơn một tuần,sau nhiều năm dài tu nghiệp tận đất nước của nỗi nhớ lãng mạn .Hà Nội của tôi vẫn vậy,cổ kính trong lòng phố hiện đại.
Cũng khá mệt,sau một đêm dài không ngủ được,Tôi không nghĩ thành phẩm báo cáo tốt nghiệp của mình lại chuần đến thế,lại vội về nước vào sáng hôm sau,tất bật với bao nhiêu là hẹn ước.
Và tôi biết lần này sẽ ở lại mãi nơi này,nơi tôi chào đời,nơi có hương phố nồng nàn nhất,ấm áp nhất,bình yên nhất.
…
Anh đến với cô thật tình cờ-nếu không muốn nói là duyên số,qua blog của một người quen của cả hai.
Họ quen thuộc nhau,họ đồng điệu nhau.Họ hay hát cho nhau nghe những bài hát của thời gian,của bố mẹ họ cũng từng yêu mến.Tình cảm anh dành cho cô là gì anh cũng chả hiểu,nhưng anh không thể kiểm soát được nó.Cô ngọt ngào,hơn cả mùi hương mà anh mày mò nghiên cứu làm bài về nước,gặp nhiều người cần gặp,làm những việc cần làm.
…
“Tuyet qua A oi,thich qua di thoi!!!Vay la E sap dc gap A roi :x Anh oi!Yeu anh”
Bao giờ cũng vậy,cuối mỗi sms là như thế.Cô mỉm cười mỗi khi nghĩ đến anh.Và cô cũng biết rằng,chưa một lần anh nói yêu cô,nhưng cô chấp nhận hết,là những đêm liền ngồi đợi anh,là những đêm liền sung sướng khi thấy nick của anh sáng lên,là những khi anh không trả lời cô mặc dù biết chắc ràng anh vẫn còn đang ngồi đấy.Và mỗi khi như thế cô tự tìm ra lí do để bào chữa giúp anh.Cô là vậy,không có gì là lạ.
…
“A dag o duoi tien sanh ne,E chuan bi nhe!A doi…Hoang hon dang cho chung ta kia E ah”
…
Cô ôm anh thật chặt.Họ quen thuộc nhau,mùi hương mà đêm nào trước khi ngủ cô cũng ngửi lấy,hương từ những món quà .Và món quà cô quý nhất là “My dream” anh đã điều chế riêng cho cô,dành cho cô,là của cô.
Anh đến với chiếc áo sơmi kẻ sọc mà cô đã gửi tặng,quần ngang gối,lết phết kiểu lãng tử,cùng với đóa cúc vàng.Nó làm cô thích thú,anh cũng không khác gì so với webcam mà cô mong được xem mỗi khi online,duy có điều trong anh ốm hơn và có vẻ mệt mỏi-chắc tại vì chuyến bay-cô nghĩ thầm.Giọng anh ấm,thoảng kiểu sang trọng của người thủ đô.Cô ngây ngất.
Họ nắm tay nhau.im lặng,đơn giản là không thể nói gì,cô cảm giác được cái gì đó gọi là khao khát đang được thực hiện,dù chỉ là một phần nhỏ thôi,cô chấp nhận,cô là vậy đó.Cô muốn được bên anh,là của anh.
…
Biển hoàng hôn,ánh mắt em nhuộm màu nắng chiều.
Tôi yêu em nhiều lắm!Ước sao ta được bên nhau mãi thế này em nhỉ.Ước sao cuộc đời này đừng hững hờ với tôi…Tôi ước,ước cháy lên cùng em.
…
“Em mệt không?” Tâm điểm của anh lúc này là cái gì đó xa xăm ngoài đại dương kia,chứ không phải là cô gái với chiếc váy hoa ngồi bên cạnh anh.
“Dạ,một chút thôi anh àh,nhưng…”-Bỗng cô khựng lại,hai đôi mắt gặp nhau,tan vào nhau,đắm chìm…
Anh ngồi bó gối,cô làm theo.Anh hát,cô cũng hát.Bài hát này rất đỗi quen thuộc.
“Em thấy thế nào?Cảm giác của em đấy”
“Dạ,vui.Cũng không hẳn anh àh,em thấy mãn nguyện”
“Gì chứ,anh có làm gì em đâu mà em cảm giác được vậy” Anh nhìn cô,mắt anh biết cười.
“Như thế này thôi,cũng đủ rồi anh ạh”
“Chỉ cần được gặp anh một lần thôi cũng đủ rồi,em gạt hết tất cả để tìm đến anh,để xem tại sao em lại như thế,em yêu nhiều lắm,như rồ dại,làm gì cũng nghĩ về anh,em tưởng tượng mình đã thuộc về nhau từ lúc là cát bụi,em yêu…”
Cô lại bị cắt ngang,vì ánh mắt ấy.
Anh lại trêu cô nữa,anh hay chọc cô cười mỗi khi họ chat chit với nhau.Cô vờ quên đi những gì vừa nói.
Họ cười nói,kể cho nhau nghe những kỉ niệm,cho nhau nghe những chuyện cuộc sống hằng ngày,về lần trốn đi ra đây,về những chuyện nhỏ nhặt nhất.Luyên thuyên.
Cô hạnh phúc,cảm nhận được trong cả hơi thở.
…
“Sao em lại quyết định đến đây?”
“Em luôn làm những việc em thích làm,em muốn làm”
“Vậy việc em làm đã vừa ý muốn em chứ”
“Dạ,vậy là cũng đủ rồi anh àh”
“Em vui lắm” Cô nói tiếp,nhìn anh.Cô muốn hơn cái nắm tay.
“Anh cũng vui lắm,được gặp em,bên em thật là thoải mái,em là mẫu hình người yêu số 1 của người ta ấy,sẽ khối người xiêu vì em”
Cô im lặng,hình như cô quen với cảm giác này.Trước kia,và bây giờ cũng thế,anh hay tránh né điều gì ấy.Nhưng sao cô luôn cảm nhận được tình yêu của anh,trong khi anh thường nói là xem mối quan hệ này như “một tình bạn đặc biệt hơn hết”.Cô đều chấp nhận hết,cô là vậy đó.
…
Tôi ghét càm giác phải giấu đi tình cảm của mình,nhưng tất cả vì yêu em,vì yêu em,em có hiểu tôi không?
…
Cô đánh thức anh dậy,cả đêm qua họ đếm sao,họ giành ngôi vị ai là có nhiều vì sao sáng nhất,họ lại hát,họ ngắm nhìn nhau ngủ..Đơn giản thế thôi.Ngọt ngào.
Họ ngắm bình minh.Nghe sóng vỗ.Cô nằm trên tay anh.Im lặng.
…
Chiều hôm ấy Nha Trang mưa,mưa phùn.Đường về nhà sao lạ quá,sao dài quá.Vài phút nữa thôi,cô phải xa bờ vai ấy,ánh mắt ấy,con người ấy,trở về với nỗi nhớ quen thuộc.tay anh chặt tay cô.Anh vẫn ít nói như hôm qua,khác hẳn với trên khung chat hằng đêm mà cô có được.
Cô cuối mặt,dường như có nước từ trong mắt chảy ra.Anh khẽ lau nhẹ.Ôm và hôn thật sâu…
Và đó là nụ hôn đầu tiên cũng của anh với cả cô.Khát khao.Cô quay lưng đi.
Cảm giác cuối cùng ấy đã được cô đoán từ trước khi gặp mặt anh.Nhưng cô vẫn cố thực hiện điều cô mong muốn…gặp được người giữ chìa khóa trái tim mình.
…
Họ tạm biệt nhau.
…
Em ơi,chắc là em buồn tôi lắm.Tôi chỉ còn cách chọn lựa này nữa thôi,em ơi,Nhớ em,khao khát em.
…
Giờ này em của tôi đang làm gì nhỉ?Em của tôi có khỏe không?Người tôi yêu có còn buồn đau không?
Đêm nay tôi lại không thể ngủ nỗi,tôi nhớ em,nhớ những gì thuộc về em,những gì đã trải qua cùng em,dù ngắn ngủi,nhưng nó sẽ theo tôi mãi mãi…em ơi
…
Mấy hôm nay anh không khỏe lắm,anh mệt,hơi thở gấp gáp,anh lười lắm!anh ngủ hoài thôi,làm gì anh cũng nhớ em,em của anh.
…
Mưa vẫn ngang nhiên rơi,Sài Gòn mà.
Cô vẫn trở về với hiện tại,với cuộc sống mỗi ngày đều như nhau như mỗi vòng quay của kim thời gian.Duy có điều cô không thức tận khuya nữa.Tối thứ 7 giờ không còn là cực hình như trước nữa,đều đặn mỗi tuần cô tìm đến quán cafê nho nhỏ trong một khu phố nhà cổ,cô hát những bài hát xưa,và cô nhớ...Nhớ những gì đã qua.
Khắc khoải.
Những cơn mưa lì lợm cũng kéo nhau đi mất,Hà Nội của anh đang là mùa đáng nhớ nhất mùa quyến rũ.Thu năm nay gió nhiều quá.Lạ...Cô lại vội vã đến sân bay,chẳng chuẩn bị gì,đang phụ trách một event quan trọng,cô bỏ ngang.
Cô được gặp anh thêm một lần nữa rồi,nhưng lần này anh không đón cô như lần trước được…
Mà lại phải nằm yên trong một cái hộp gỗ to lớn,lạnh lẽo…Anh yêu cái đam mê ấy,hương thơm bao giờ cũng quyến rũ con người ta.Đam mê ấy lại tàn nhẫn kéo anh đi xa cô,vuột khỏi tầm tay cô,hơi ấm của cô.
…
Cô trở lại với nơi đầu tiên ấy.Biển luôn đẹp,và dữ dội mãi.
Đêm nay bầu trời lại thêm một vì sao sáng nữa,và vì sao ấy là của riêng mình cô.