Milky_Galaxy
26-06-08, 01:33 PM
Ai đã từng khóc vì yêu
Anh đừng quá buồn bã, lo sợ khi nước mắt em tuôn rơi. Đó không hẳn là giọt lệ đắng cay, cũng đâu phải là bao uất ức dồn nén không được bày tỏ mà đôi khi là những hạt ngọc thanh khiết đầy nữ tính chứa đựng niềm hạnh phúc riêng em, của riêng con gái chúng em, chắc anh đã nghe câu thơ này:
Em nấu ăn có phần vụng về khiến mẹ anh lo lắng, nên có dạy bảo thêm, em chăm chú lắng nghe để rồi tối về tấm tức khóc vì xấu hổ, giá mình chịu khó học hỏi “nữ công gia chánh” từ xưa, chắc giờ không đến nỗi lóng ngóng đến thế. Giọt nước mắt này nhắc nhở em biết mà cố gắng hơn. Tình yêu có khi cần nhiều lắm niềm cảm thông, chia sẻ và cả sự hi sinh song khi đã có tình yêu, có sự đồng điệu của hai tâm hồn thì những vất vả, hi sinh đó lại trở thành niềm hạnh phúc lớn lao trong lòng mỗi người.
Với em nước mắt khi được ở bên anh thì luôn là giá trị, là bài học giúp em nỗ lực hơn nữa hòng mang lại điều tốt đẹp cho cả hai. Khi nào giọt lệ còn lăn trên má em là lúc ấy em còn yêu anh nhiều lắm, nếu một ngày anh thức dậy, không thấy mặt trời xuất hiện trên trái đất này nữa, thì lúc đó em mới hết yêu anh. Em đâu chỉ yêu anh hết cuộc đời anh, em sẽ yêu anh đến hết cuộc đời em.
“Đâu phải cứ mỉm cười
Mới thêm niềm hạnh phúc
Đôi khi giọt nước mắt
Mới thực là yêu thương”
Có lần anh nói: “Điều anh sợ nhất là khiến em buồn, để em phải rơi nước mắt vì anh”. Nhưng anh ơi, nước mắt chính là khi nụ cười không đủ để diễn đạt niềm hạnh phúc đang dâng tràn.
“Có những dòng lệ nhỏ.
Khiến đá hóa trái tim
Có nỗi buồn triền miên
Làm trái tim hóa đá”.
Ngày anh bật mí về mối tình đầu của anh - một người con gai Anh gap trong 1dip đi an cuoi. Vì chị ấy da co nguoi iu nên Anh tro thanh nguoi don phuong… Em đã âm thầm khóc, em ghen tị vì chị ấy đã có trái tim anh trước... nhưng rồi em tĩnh tâm lại, dù sao em vẫn đang có anh, niềm vui bên anh vẫn luôn hân hoan lan tỏa gần kề với em, quá khứ chỉ là dĩ vãng, ai cũng có một thời để nhớ, đó là những kỉ niệm đẹp, một phần tất yếu trong thời trẻ trai của mỗi người. Buồn mà làm chi và rồi em lại tiếp tục khóc trong niềm hạnh phúc có anh trong cuộc đời.
Em cất lên tiếng hát khe khẽ: “Ai đã từng khóc vì yêu, xin hãy yêu nhau thật nhiều...”.
(NGUỒN: NET)
Anh đừng quá buồn bã, lo sợ khi nước mắt em tuôn rơi. Đó không hẳn là giọt lệ đắng cay, cũng đâu phải là bao uất ức dồn nén không được bày tỏ mà đôi khi là những hạt ngọc thanh khiết đầy nữ tính chứa đựng niềm hạnh phúc riêng em, của riêng con gái chúng em, chắc anh đã nghe câu thơ này:
Em nấu ăn có phần vụng về khiến mẹ anh lo lắng, nên có dạy bảo thêm, em chăm chú lắng nghe để rồi tối về tấm tức khóc vì xấu hổ, giá mình chịu khó học hỏi “nữ công gia chánh” từ xưa, chắc giờ không đến nỗi lóng ngóng đến thế. Giọt nước mắt này nhắc nhở em biết mà cố gắng hơn. Tình yêu có khi cần nhiều lắm niềm cảm thông, chia sẻ và cả sự hi sinh song khi đã có tình yêu, có sự đồng điệu của hai tâm hồn thì những vất vả, hi sinh đó lại trở thành niềm hạnh phúc lớn lao trong lòng mỗi người.
Với em nước mắt khi được ở bên anh thì luôn là giá trị, là bài học giúp em nỗ lực hơn nữa hòng mang lại điều tốt đẹp cho cả hai. Khi nào giọt lệ còn lăn trên má em là lúc ấy em còn yêu anh nhiều lắm, nếu một ngày anh thức dậy, không thấy mặt trời xuất hiện trên trái đất này nữa, thì lúc đó em mới hết yêu anh. Em đâu chỉ yêu anh hết cuộc đời anh, em sẽ yêu anh đến hết cuộc đời em.
“Đâu phải cứ mỉm cười
Mới thêm niềm hạnh phúc
Đôi khi giọt nước mắt
Mới thực là yêu thương”
Có lần anh nói: “Điều anh sợ nhất là khiến em buồn, để em phải rơi nước mắt vì anh”. Nhưng anh ơi, nước mắt chính là khi nụ cười không đủ để diễn đạt niềm hạnh phúc đang dâng tràn.
“Có những dòng lệ nhỏ.
Khiến đá hóa trái tim
Có nỗi buồn triền miên
Làm trái tim hóa đá”.
Ngày anh bật mí về mối tình đầu của anh - một người con gai Anh gap trong 1dip đi an cuoi. Vì chị ấy da co nguoi iu nên Anh tro thanh nguoi don phuong… Em đã âm thầm khóc, em ghen tị vì chị ấy đã có trái tim anh trước... nhưng rồi em tĩnh tâm lại, dù sao em vẫn đang có anh, niềm vui bên anh vẫn luôn hân hoan lan tỏa gần kề với em, quá khứ chỉ là dĩ vãng, ai cũng có một thời để nhớ, đó là những kỉ niệm đẹp, một phần tất yếu trong thời trẻ trai của mỗi người. Buồn mà làm chi và rồi em lại tiếp tục khóc trong niềm hạnh phúc có anh trong cuộc đời.
Em cất lên tiếng hát khe khẽ: “Ai đã từng khóc vì yêu, xin hãy yêu nhau thật nhiều...”.
(NGUỒN: NET)