R&B
18-11-10, 06:56 PM
Ngày 20 tháng 11, một ngày thật sự thiên liêng và mang nhiều ý nghĩa. Ngày của tất cả học sinh tri ân đến thầy cô, những người lái đò đã chèo chống con đò tri thức đi đến bến bờ tươi sáng.
Đối với riêng nó, đó còn là một ngày với biết bao hồi ức đáng nhớ về một người cha, người thầy đáng mến. Có lẽ, mọi người sẽ thắc mắc rằng, tại sao nó lại có cách gọi như vậy? Một lý do rất đơn giản, chính cha nó đã dìu dắt nó bước chập chửng vào con đường học vấn. Mặc dù bây giờ cha nó không còn làm nghề gõ đầu trẻ nữa…
Bao nhiêu kỷ niệm cứ ùa về trong lòng nó mỗi khi 20 tháng 11 về. Ước gì thời gian có thể quay trở lại để nó được cha nó dạy thêm lần nữa… Nhưng vốn dĩ mơ ước chỉ có thể là mơ ước mà thôi! Nó còn nhớ rất rõ, đó là lúc nó mới tập tành viết vài dòng của môn tập làm văn. Nhà nó lúc đó còn khó khăn lắm! Kinh tế gia đình chủ yếu dựa vào đồng lương nhà giáo ít ỏi của cha. Cha nó được phân công dạy tại trường trung học xã. Một mình cha nó phải kiêm luôn hai buổi sáng chiều vì lúc ấy trường nó còn nghèo với lại ít ai chịu về một nơi hẻo lánh như quê nó để khởi đầu cho sự nghiệp trồng người. Nó được tiếp thu kiến thức từ chính cha nó, nhưng không lúc nào nó dám gọi tiếng “cha” mỗi khi học trên lớp. Đối với tất cả mọi người, có lẽ cha nó là một con người dễ mến và dễ hoà đồng song nó lại có suy nghĩ hoàn toàn trái ngược. Nó ghét cha nó lắm hay nói đúng hơn là nó ghét cái ông thầy dạy nó môn văn - môn mà nó không bao giờ vượt qua điểm 5 mỗi khi trả bài hay có bài kiểm tra. Có lúc nó ghét cha nó vô cùng bởi cha nó là một con người sống nội tâm. Mấy đứa bạn của nó cứ chọc hoài, bảo nó là con ghẻ nên cha nó mới cư xử với nó như vậy. Nhưng có ai biết rằng đằng sau những con điểm bé tẹo ấy là những lời động viên, là động lực cho nó cố gắng vươn lên nhiều hơn. Ban đầu, những dòng chữ động viên cuối bài kiểm tra đối với nó còn rất ngỡ ngàng và xa lạ nhưng dần dần nó đã trở thành thông lệ. Nó mong cho được kiểm tra và rồi được nhận bài kiểm tra từ chính tay cha của nó. Nó biết thế nào cũng có lời nhắn gởi của cha nó trong đó. Có nhiều lần nó tự nghĩ tại sao cha mình lại không nói thẳng mà lại phải bỏ công viết cho nó những lời khuyên như thế. Nhưng làm như vậy, nó cảm thấy vui và có động lực hơn. Giờ thì nó đã hiểu được phần nào ý nghĩ sâu xa ấy. Có nhiều chuyện không phải lúc nào cũng nói thẳng, đôi khi dùng cách khác lại thu được hiệu quả cao hơn. Dần dần nó phát hiện ra nó không ghét cha nó như lúc trước nữa, trái lại nó càng thấy thương cha nó gấp ngàn lần hơn. Đối với nó bây giờ cha đã thành thần tượng vĩ đại mà chắc chắn rằng không một ai nữa có thể thay thế! Cũng từ khi đó, môn văn của nó có phần tiến bộ hơn trước nhiều, điểm 7, 8 với nó không còn là khát khao, xa lạ nữa. Bạn bè nó ai cũng ngạc nhiên về bước đột phá thần tốc này. Khi được hỏi, nó mỉm miệng cười mà không nói gì, vì nó nghĩ đây sẽ là bí mật giữa nó và ông thầy văn mới biết thôi. Nó không nói với một ai về nội dung lời nhắn gởi thần bí thậm chí cả mẹ nó nữa.
Thương cha bao nhiêu nó thầm nhủ phải càng cố gắng nổ lực bấy nhiêu. Nó hạ quyết tâm sẽ đeo đuổi theo con đường mà cha nó đã đi, mặc dù nó thừa biết rằng nghề dạy học không phải là một công việc dễ dàng. Cha nó chính là một minh chứng! Giờ đây, cha nó không thể tiếp tục giảng dạy vì căn bệnh về phổi, có lẽ là do hít phải bụi phấn quá nhiều. Mắt cũng không còn nhìn được rõ như lúc xưa. Có đêm cha nó phải thức suốt để soạn giáo án hoặc chấm bài cho học sinh. Đôi khi nó trộm nhìn cha rồi bật khóc… Mẹ nó lúc đầu cũng không đồng ý cho nó chọn nghề giáo, vì cha nó đã phải lao tâm quá nhiều. Nhưng chính cha nó đã tiếp thêm động lực cho nó bước lên. Nó còn nhớ rất rõ câu nói mà cha nó đã từng dạy trên lớp: ”Không có nghề nào thiên liêng và cao quý bằng nghề dạy học, bởi đó là một quá trình rèn luyện tri thức, nhân cách của cả một thế hệ chủ nhân tương lai của đất nước. Quyết định đến vận mệnh dân tộc sau này” Cha nó đã đúng!
Và giờ đây nó tự tin bước vào giảng đường đại học với bao khát khao, ước mơ cháy bỏng về một cô giáo thực thụ trong tương lai. Nó ước được 1 lần đứng trên bục giảng, giảng bài để rồi nó lại thấy nể phục cha nó hơn, tự hào về cha nó nhiều hơn. Mỗi khi 20 tháng 11 về nó lại nhớ cha nó, việc học tập không cho phép nó có thời gian để về thăm cha. Như thông lệ , nó không quên gởi về cho cha nó những lời chúc mừng sức khoẻ với tư cách là một người học trò với thầy giáo cũ. Người thầy đã cho nó cả tri thức,cả đạo đức cần có làm hành trang vững chắc để bước vào đời. Chắc chắn đây sẽ là một hồi ức không bao giờ quên của nó.
Xin chân thành gởi những lời tri ân tốt đẹp nhất đến tất cả quý thầy cô! Những con người cao quý dành cả cuộc đời mình để chèo lái con đò chở những vị khách tha phương đi đến bến bờ hạnh phúc mà không cần một chút đáp đền.
“Ơn cô ươm xanh vườn trí thức
Nghĩa thầy dìu dắt đến tương lai."
Sưu tầm.
Đối với riêng nó, đó còn là một ngày với biết bao hồi ức đáng nhớ về một người cha, người thầy đáng mến. Có lẽ, mọi người sẽ thắc mắc rằng, tại sao nó lại có cách gọi như vậy? Một lý do rất đơn giản, chính cha nó đã dìu dắt nó bước chập chửng vào con đường học vấn. Mặc dù bây giờ cha nó không còn làm nghề gõ đầu trẻ nữa…
Bao nhiêu kỷ niệm cứ ùa về trong lòng nó mỗi khi 20 tháng 11 về. Ước gì thời gian có thể quay trở lại để nó được cha nó dạy thêm lần nữa… Nhưng vốn dĩ mơ ước chỉ có thể là mơ ước mà thôi! Nó còn nhớ rất rõ, đó là lúc nó mới tập tành viết vài dòng của môn tập làm văn. Nhà nó lúc đó còn khó khăn lắm! Kinh tế gia đình chủ yếu dựa vào đồng lương nhà giáo ít ỏi của cha. Cha nó được phân công dạy tại trường trung học xã. Một mình cha nó phải kiêm luôn hai buổi sáng chiều vì lúc ấy trường nó còn nghèo với lại ít ai chịu về một nơi hẻo lánh như quê nó để khởi đầu cho sự nghiệp trồng người. Nó được tiếp thu kiến thức từ chính cha nó, nhưng không lúc nào nó dám gọi tiếng “cha” mỗi khi học trên lớp. Đối với tất cả mọi người, có lẽ cha nó là một con người dễ mến và dễ hoà đồng song nó lại có suy nghĩ hoàn toàn trái ngược. Nó ghét cha nó lắm hay nói đúng hơn là nó ghét cái ông thầy dạy nó môn văn - môn mà nó không bao giờ vượt qua điểm 5 mỗi khi trả bài hay có bài kiểm tra. Có lúc nó ghét cha nó vô cùng bởi cha nó là một con người sống nội tâm. Mấy đứa bạn của nó cứ chọc hoài, bảo nó là con ghẻ nên cha nó mới cư xử với nó như vậy. Nhưng có ai biết rằng đằng sau những con điểm bé tẹo ấy là những lời động viên, là động lực cho nó cố gắng vươn lên nhiều hơn. Ban đầu, những dòng chữ động viên cuối bài kiểm tra đối với nó còn rất ngỡ ngàng và xa lạ nhưng dần dần nó đã trở thành thông lệ. Nó mong cho được kiểm tra và rồi được nhận bài kiểm tra từ chính tay cha của nó. Nó biết thế nào cũng có lời nhắn gởi của cha nó trong đó. Có nhiều lần nó tự nghĩ tại sao cha mình lại không nói thẳng mà lại phải bỏ công viết cho nó những lời khuyên như thế. Nhưng làm như vậy, nó cảm thấy vui và có động lực hơn. Giờ thì nó đã hiểu được phần nào ý nghĩ sâu xa ấy. Có nhiều chuyện không phải lúc nào cũng nói thẳng, đôi khi dùng cách khác lại thu được hiệu quả cao hơn. Dần dần nó phát hiện ra nó không ghét cha nó như lúc trước nữa, trái lại nó càng thấy thương cha nó gấp ngàn lần hơn. Đối với nó bây giờ cha đã thành thần tượng vĩ đại mà chắc chắn rằng không một ai nữa có thể thay thế! Cũng từ khi đó, môn văn của nó có phần tiến bộ hơn trước nhiều, điểm 7, 8 với nó không còn là khát khao, xa lạ nữa. Bạn bè nó ai cũng ngạc nhiên về bước đột phá thần tốc này. Khi được hỏi, nó mỉm miệng cười mà không nói gì, vì nó nghĩ đây sẽ là bí mật giữa nó và ông thầy văn mới biết thôi. Nó không nói với một ai về nội dung lời nhắn gởi thần bí thậm chí cả mẹ nó nữa.
Thương cha bao nhiêu nó thầm nhủ phải càng cố gắng nổ lực bấy nhiêu. Nó hạ quyết tâm sẽ đeo đuổi theo con đường mà cha nó đã đi, mặc dù nó thừa biết rằng nghề dạy học không phải là một công việc dễ dàng. Cha nó chính là một minh chứng! Giờ đây, cha nó không thể tiếp tục giảng dạy vì căn bệnh về phổi, có lẽ là do hít phải bụi phấn quá nhiều. Mắt cũng không còn nhìn được rõ như lúc xưa. Có đêm cha nó phải thức suốt để soạn giáo án hoặc chấm bài cho học sinh. Đôi khi nó trộm nhìn cha rồi bật khóc… Mẹ nó lúc đầu cũng không đồng ý cho nó chọn nghề giáo, vì cha nó đã phải lao tâm quá nhiều. Nhưng chính cha nó đã tiếp thêm động lực cho nó bước lên. Nó còn nhớ rất rõ câu nói mà cha nó đã từng dạy trên lớp: ”Không có nghề nào thiên liêng và cao quý bằng nghề dạy học, bởi đó là một quá trình rèn luyện tri thức, nhân cách của cả một thế hệ chủ nhân tương lai của đất nước. Quyết định đến vận mệnh dân tộc sau này” Cha nó đã đúng!
Và giờ đây nó tự tin bước vào giảng đường đại học với bao khát khao, ước mơ cháy bỏng về một cô giáo thực thụ trong tương lai. Nó ước được 1 lần đứng trên bục giảng, giảng bài để rồi nó lại thấy nể phục cha nó hơn, tự hào về cha nó nhiều hơn. Mỗi khi 20 tháng 11 về nó lại nhớ cha nó, việc học tập không cho phép nó có thời gian để về thăm cha. Như thông lệ , nó không quên gởi về cho cha nó những lời chúc mừng sức khoẻ với tư cách là một người học trò với thầy giáo cũ. Người thầy đã cho nó cả tri thức,cả đạo đức cần có làm hành trang vững chắc để bước vào đời. Chắc chắn đây sẽ là một hồi ức không bao giờ quên của nó.
Xin chân thành gởi những lời tri ân tốt đẹp nhất đến tất cả quý thầy cô! Những con người cao quý dành cả cuộc đời mình để chèo lái con đò chở những vị khách tha phương đi đến bến bờ hạnh phúc mà không cần một chút đáp đền.
“Ơn cô ươm xanh vườn trí thức
Nghĩa thầy dìu dắt đến tương lai."
Sưu tầm.