PDA

View Full Version : Tin nhắn tuổi 18


magic
17-12-10, 06:40 PM
Một năm sau, đối diện với m.ày, t.ao đã đủ tự tin để đối diện với nụ cười mang lại cho t.ao bao nhiêu nỗi đau ấy...

“Cho em tình yêu, làm tan trong em giá băng này, đưa anh và em, trở về chuyện tình cổ tích… ngỡ như giấc mộng, để được cùng em lướt trong gió, chuyện tình yêu, của riêng anh và em”…

CŨng kha khá thời gian trôi qua, sao mỗi lần nghe lại nó, t.ao lại thấy nao nao trong lòng.
……………..

………………

Lớp 10, m.ày là một t.hằng bạn cùng lớp bình thường như bao t.hằng bình thường khác.

Lớp 11, m.ày vẫn bình thường như cái năm lớp 10 của m.ày.

Lớp 12, m.ày lại vẫn bình thường như vậy

Giữa năm 12, trong một cái ngày bình thường… m.ày bỗng trở nên bất thường.

Cuối cấp mà, ngồi hay xao lãng, rồi bâng quơ, rồi quỡn. Ngồi trời ngắm đất ngắm cây ngắm cỏ ngắm trường ngắm lớp và m.ày từ đâu lọt thỏm vào cái khung cảnh lúc đó, bỗng… lúc đó t.ao thấy nụ cười m.ày hút hồn gì đâu… thế là… thịch thịch…

Lãng xẹt m.ày nhỉ.

Trong lớp t.ao chả có gì nổi bật, m.ày thì hòa đồng với tất cả mọi người trong lớp. Cái nụ cười ấy đi ban phát cho tất tần tật chứ không riêng gì t.ao. Mà sao mỗi lần m.ày cười với t.ao, t.ao lại nghĩ ngợi nhiều đến thế.

Giữa năm 12, tụi mình bỗng dưng thân thiết. Ơ nhưng mà không chỉ riêng m.ày và t.ao, nhóm mình 3 đứa lận mà.

Nhứng buổi học về sớm, 3 đứa la cà cùng nhau, ngắm phố, ngắm phường.

Dưới cái nắng chang chang, bóng 3 đứa khùng vẫn lụi hụi cùng nhau… song song…

T.ao đâu có biết, thích m.ày là khổ thế đâu… t.ao vẫn lao đầu vào mà nhớ nhung… một mình theo đúng nghĩa.

Rồi… hết thời cấp 3… hết là học sinh… t.ao tưởng chừng tình cảm của mình cũng sẽ chấm dứt ở đây… cùng với cái thời học sinh ngờ nghệch ấy… nhưng t.ao nhầm.

M.ày nhớ không, vào cái lúc ấy, cái lúc mà t.ao đúng 18 tuổi, một mình t.ao rời xa quê hương mà đi đến một vùng đất mới, cái lúc mà t.ao đủ dũng khí để gửi cho m.ày một cái sms mà m.ày không biết là t.ao đã xóa đi xóa lại không biết bao nhiêu lần. Theo đó, t.ao cũng đã tỏ tình, một cái hành động mà t.ao chưa bao giờ nghĩ nó sẽ xảy ra. T.ao nói t.ao thích m.ày. T.ao nói m.ày đừng hồi âm lại làm gì, cứ để tình cảm của t.ao thế mà trôi vào quên lãng luôn đi…. Và m.ày đã không nhắn tin lại.. t.ao thầm cảm ơn.
………………

Đời đôi khi cũng thú vị…. hay là oái ăm thế không biết
3 đứa mình lại cùng học chung một thành phố… nhưng t.ao với m.ày ở gần nhau hơn. Cái tình cảm t.ao tưởng chừng đã có thể bỏ lại ở thời học sinh lại đi theo t.ao vào cái nơi đất khách quê người này. Cái khoảng cách xa về địa lý tưởng chừng đã có thể làm t.ao quên đi m.ày đã bị rút ngắn lại 1 con hẻm. Oái ăm thế đấy.

Sinh viên xa nhà, dựa dẫm vào nhau là chính… t.ao cứ thế theo đà… dựa dẫm vào m.ày.

Những ngày lụi hụi đạp xe đạp cùng nhau đã không còn, thay vào đó là vi vút trên chiếc xe máy mà m.ày mới tậu. Hai đứa lúc rảnh rỗi lại cùng nhau khám phá cái thế giới mới này, cái lúc bắt đầu xô bồ nơi đất khách quê người này. T.ao những tưởng đây là thế giới của m.ày và t.ao… T.ao lại mơ mộng nhiều. Lúc buồn t.ao lại gọi m.ày… những ngày chán nản t.ao cũng gọi m.ày… T.ao bỗng dưng lại có thói quen mới… tâm sự với m.ày…

Rồi t.ao mới biết, m.ày mới chia tay.

M.ày hay nhỉ, không mở một lời cho tụi t.ao biết là m.ày có người yêu. Hay ít nhất là với t.ao…

M.ày nói m.ày chưa quên được người xưa, tình cảm của m.ày với người ấy vẫn còn đấy. M.ày xin lỗi.

Ừ, t.ao hiểu, t.ao chấp nhận, t.ao đọc tin nhắn tuổi 18 ấy,t.ao biết đau… lần đầu.T.ao khóc…
………………

Một ngày mưa

Theo như thói quen, t.ao hỏi m.ày tư vấn.Có người nói lời yêu t.ao. M.ày bảo t.ao tự xử lý đi, mấy vẫn đang khốn đốn với tình cảm của m.ày.

M.ày là con trai mà, m.ày hiểu con trai nghĩ gì, t.ao tưởng vậy nên mới hỏi Nhưng mà thật tình là t.ao biết t.ao phải giải quyết như thế nào rồi, t.ao chỉ test m.ày chút xíu coi m.ày thế nào thôi… Ừ… M.ày vẫn còn yêu. .. T.ao đọc lại tin nhắn ấy…T.ao vẫn chờ….T.ao lại đau nhưng không delete được.

Xưa đến nay, có bao giờ t.ao lại phải khổ sở thế này đâu hả m.ày.Lòng tự an ủi”Thôi thế đi, thích làm gì, kệ đi, tình cảm vớ vấn í mà”… T.ao khóc. M.ày đâu có biết

Ngày mai, t.ao lại gặp m.ày bình thường, lại đi lang thang với m.ày như chẳng có chuyện gì xảy ra. T.ao là vậy mà… m.ày chơi với t.ao cũng vì lẽ ấy chứ gì.

Rồi đến một ngày…

T.ao cũng chẳng nhớ có chuyện gì xảy ra giữa 3 đứa nữa. T.ao chỉ nhớ t.ao không thèm bắt máy của t.hằng kìa mặc dù cái điện thoại keo réo inh ỏi.
T.ao nằm một đống, trùm chăn trong cái thời tiết như đứng giữa sa mạc. T.ao khóc.

Hình như là t.ao giận t.hằng kia tiết lộ tình cảm của t.ao dành cho m.ày mà vì thế, m.ày lại từ chối t.ao một lần nữa.

Tim t.ao đau lắm, nấc lên từng cơn. Trước giờ t.ao nghĩ, thất tình đau có gì ghê gớm lắm đâu. Tình cảm đâu có nối liền với nhịp đập sinh học của con tim đâu mà làm cho nó đau chứ. Nhưng bây giờ thì t.ao mới hiểu. T.ao lại đọc tin nhắn ấy. T.ao đau như chưa bao giờ đau… thắt lại… thắt lại… theo từng dòng tin ngây ngô hồi xưa T.ao hết kiên nhẫn rồi… Đến lúc ấy… t.ao mới biết… không đơn giản là t.ao thích m.ày nữa.

T.ao yêu m.ày, m.ày à!!!

Giờ phải làm sao đây, t.ao không còn đủ dũng khí để đối diện với m.ày. T.ao không còn đủ tự tin mà đối mặt với cái tình cảm của t.ao. Bỗng đâu t.ao đào ra bài hát ấy…” Nàng công chúa… của ngày xưa nay có còn… như lòng em, vẫn chìm trong băng giá…” Đã có lúc t.ao tưởng m.ày là hoàng tử ấy chứ… nhưng sự thật vẫn là sự thật… T.ao không khóc mà sao nước mắt cứ trào ra… t.ao vẫn không delete được.

Ừ thôi…. Chôn giấu.

Mất cả tháng trời t.ao mới lại gặp m.ày, vẫn nói chuyện vui vẻ như bình thường… M.ày với t.ao vẫn vậy, ít nhất là bề ngoài giữa 2 chúng ta.
T.ao vẫn nói, vẫn cười, vẫn liên tục cãi nhau với m.ày như từ xưa lắc đến giờ.
………………..

Một năm sau, đối diện với m.ày, t.ao đã đủ tự tin để đối diện với nụ cười mang lại cho t.ao bao nhiêu nỗi đau ấy.

Một năm sau, 20 tuổi, tin nhắn tuổi 18 đã không còn tồn tại. Chuyện tình cổ tích cũng chỉ mãi là cổ tích mà thôi.

p3mjt1907
14-02-11, 11:06 PM
ôi đúng tâm trạng quá >"< chính nó...chính là nó !!! mong sao.............kết thúc sẽ êm đềm như chính câu chuyện này............sao lòng đau thế này >"<