p3mjt1907
13-02-11, 01:27 PM
Hắn là Jen, 18t - một đứa con trai nghịch ngợm, thích mèo và cực kì mê kungfu.
Một hôm, đang đi dạo trong công thì đột nhiên xuất hiện……..một con mèo đen, có đốm giống hình bàn tay người màu trắng trên lưng. Con mèo chạy lại dụi dụi vào chân hắn, kêu meo meo như muốn nói gì đó nhưng……hắn không hiểu. Mặc dù thế nhưng là một đứa thích mèo, lại là một con mèo đặc biệt như vậy, hắn không thế bỏ qua nên…đã quyết định……nhìn xung quanh……rồi bỏ nó vào trong người, đem về nhà dưới sự phản đối kịch liệt của mẹ và em gái nó.
Một hôm, đang tắm rửa cho mèo thì tay hắn vô tình đặt lên cái đốm hình bàn tay trên lưng con mèo và rồi…con mèo của hắn……đột nhiên biến thành một…con người...một đứa con gái, tóc dài đen mượt, mắt to tròn, da trắng nõn nà, nói chung là rất xinh đẹp. Câu chuyện bắt đầu từ đây………
………………………………………… ………………………………………… ……………….
- Con mèo……Con mèo……!! – Jen lắp bắp sau khi chứng kiến cảnh tượng vô cùng đáng sợ ấy. Vả vào mặt mình bôm bốp để cố chứng tỏ…đây là mơ. Nhưng cứ vả hoài không tỉnh...vậy là……
- Á !!!!!!!!!!!!!!!!!! - hắn hét thật to rồi chạy ngay vào nhà, đóng tất tần tật những cửa lớn cửa nhỏ có trong nhà.
Sau khi đã bảo đảm mình an toàn, hắn liền tức tốc chạy lên phòng, nhấc điện thoại gọi cho cảnh sát. Hắn cố gắng sử dụng những lời nói thuyết phục nhất để khẳng định những gì mình nhìn thấy là sự thật và cầu xin viện binh để giúp sức thu phục yêu quái [theo lời của hắn] thì hắn đã nhận một kết luận của viên cảnh sát……bị tâm thần, và còn doạ sẽ bắt hắn nếu tiếp tục quấy phá……
Ngậm ngùi…đau khổ…lặng lẽ cúp máy mà không dám hé thêm một lời nào…đến bây giờ hắn mới hối hận về việc đem con mèo đó về nhà. Hắn chìm trong nổi sợ hãi, ngã lăn quay ra giường…mắt nhắm, tay phải siết chặc lấy tay trái, miệng lầm bầm đọc kinh thánh. Đọc một hồi, không nghe động tĩnh gì thì hắn liền mở mắt ra. Đập vào mắt hắn lúc này là… “con mèo biến thành người” hồi nãy.
- Cô…cô là ai !? tránh xa tôi ra ! - hắn giật mình nhảy phắt qua bên kia của cái giường, kéo theo cái mền để tự vệ.
Biết hắn đang rất hoảng sợ nên cô gái ra sức trấn an hắn :
- Tôi sẽ không làm gì anh đâu ! Anh đừng sợ ! – cô gái cười, ra vẻ thân thiện. Nhìn cũng dễ thương…
- Cô bảo đừng sợ cô sao !? Cô từ mèo biến thành người thế kia thì bố thằng nào mà chả sợ ! - hắn nhanh tay chụp lấy cây chổi lông gà, nhá nhá để phòng thủ.
- Phì…! Anh làm cái gì vậy ! Tôi là Lilly - công chúa của vương quốc Summer ! Không làm hại anh đâu ! – cô gái phì cười.
- Gì !? Công chúa !? Vương quốc Summer !?
- Ùhm !
- Thế thì về vương quốc của cô đi ! Đến đây làm cái gì !?
- Bởi vương quốc của tôi đang bị mụ Rane - phù thuỷ của bóng đêm nguyền rủa. Tôi đến đây để tìm người thích hợp để cứu vương quốc của tôi !
- Vậy thì cô đi tìm đi ! Ở đây làm gì !?
- Thì tôi tìm ra rồi !
- Ai !?
- Anh đó !
- Tôi ! Sao lại là tôi !?
- Bởi vì anh đã phá giải lời nguyền cứu tôi !
- Hồi nào chứ !?
- Lúc anh đặt bàn tay lên đốm trắng hình tay người trên lưng tôi đó !
- Cô…Hay là cô đi tìm người khác đi ! Tôi không muốn làm người hùng cứu vương quốc của cô đâu !
- Anh không muốn đi cũng không được ! Bởi sau khi anh phá giải lời nguyền của tôi ! Anh đã bị dính một lời nguyền đáng sợ ! Đó là…số phận của anh sẽ gắn liền với vương quốc Summer !
- Là sao !?
- Nói một cách dễ hiểu là khi vương quốc Summer bị bao trùm bởi bóng tối thì lúc đó…anh cũng phải chết !!
- Chê…..chết ư ! Không !! Tôi không muốn chết đâu ! Có cách nào để tôi không phải chết không !? Tôi còn trẻ ! Còn yêu đời lắm !
- Có chứ !
- Cách gì !?
- Đi cứu vương quốc Summer !
- Chỉ còn cách đó thôi sao !?
- Đúng ! Chỉ còn cách đó !
- Vậy.…Đợi tí ! Tôi viết thư để lại cho mẹ đã !
- Không cần đâu ! Chỉ đi có mấy ngày chứ mấy !
- Mấy ngày là nhiều rồi !
- Một ngày ở vương quốc Summer bằng một giờ ở đây ! Lo gì !
- Lỡ tôi……! Cô cứ đợi đi !
………………………………………… …………………
Sau khi viết thư để lại, Jen được Lilly đưa đến Vương quốc Summer, một nơi rất xa trái đất, không thể đi đến bằng bất cứ phương tiện gì…
Trước mắt Zen bây giờ là một vùng đất không có ánh sáng mặt trời, nhiều cây cỏ và cánh đồng nhưng chúng đã bị khô héo, gầy guộc. Cả khung cảnh trước mặt hiện ra cực kì u buồn và thiếu sức sống.
- Đây là vương quốc của tôi ! Vương quốc Summer !
- Sau u ám, lạnh lẽo quá vậy !?
- Tôi đã nói với anh là bị nguyền rủa rồi mà !
- Không thấy một bóng người nào luôn !
- Họ bị nhốt ở lâu đài ! Và đã bị biến thành đá hết rồi !
- Sao cô lại không bị !?
- Tôi đã được một pháp sư biến thành mèo rồi đưa đến thế giới của anh để tìm người cứu vương quốc của tôi !
- Sao lại chọn tôi ! Tôi chỉ mê kungfu chứ không biết đánh kungfu ! Bất tài ! Chậm chạp ! *** ngốc nữa chứ !
- Đó là định mệnh ! – Lilly nhoẻn miệng cười - Anh theo tôi đến đây !
- …
Lilly dẫn Jen đến trước một cái hang, miệng lầm bầm nói gì đó, đại loại như “Vừng ơi ! Mở ra”…nhưng không phải vậy :D
Cửa hang mở ra...một kho báu !? Ồ không…! một cái hang trống lốc không có gì ! Chỉ có một cái gương đang phát sáng…
- Cô đưa tôi đến đây để làm gì !?
- Tập luyện !
- Luyện gì ! Kungfu hả !? Ok ! Tôi chịu cái này đó !
- Không ! Là phép thuật !
- Cái này còn thích hơn nữa kia ! - hắn cười toe.
- Tốt ! – Lilly cũng bấ giác cười theo.
Lilly và hắn cùng bước xuyên qua tấm gương…đến một thế giới khác…một thế giới của sự vĩnh cửu…tại sao lại nói vậy !? Vì khi mình bước vào thế giới này ở thơi điểm nào thì trở ra đúng ở thời điềm đó, dù ở trong đây lâu cỡ nào. Đúng là một chỗ tập luyện tốt nhất…bí mật nhất…và chỉ vào-ra một lần duy nhất……
Lilly đưa cho Jen một cái hộp và nói :
- Đây là cái hộp chứa đựng tất cả phép thuật của vương quốc này ! Anh sẽ sở hữu nó để cứu thoát vương quốc !
- Chỉ cần mở ra thôi là sở hữu được hả !? Vậy thì luyện tập làm gì !?
- Nếu không luyện tập ! Anh sẽ không sử dụng và khống chế được chúng !
- Ùhm ! Thế luyện tập như thế nào !?
- Anh cứ mở hộp ra đi !
Jen từ từ mở chiếc hộp ra…Một luồng ánh sáng thoát ra từ cái hộp bao trùm và phát sáng thân thể Jen…
- A !! Nóng quá !!!!!! – Jen kêu lên.
- Anh hãy sử dụng phép thuật tâm linh để kiểm soát nó ! – Lilly chỉ dẫn.
- Làm như thế nào !!!?
- Bằng tâm trí của anh ! Hãy ra lệnh cho nó !
Sau một hồi “Sảng khoái tinh thần, tập trung trí tuệ”. Ánh sáng dần dần mờ đi…Jen cũng trở lại bình thường, hắn ôm lấy Lilly cảm ơn rối rít. Cái vẻ mặt hớn hở của hắn làm cô…bất giác mỉm cười…:)
[Đùng…Uỳnh….Uỳnh... Đùng…] Tiếng động mạnh làm rung chuyển cả thế giới và sau tiếng động ấy là…
Một đấu trường và một con quỷ hiện ra trước mắt Jen…Con quỷ hung hăng bất ngờ chạy đến tấn công lấy Jen làm hắn đỡ đòn không kịp nên bị văng khỏi đấu trường…Hắn lại tiếp tục bước lên chiến đấu với con quỷ, lần này đến lần khác nhưng đều bị đá văng ra…Đánh hoài mà vẫn không được, hắn đùng đùng tức giận bước ra khỏi sàn đấu. Lilly thấy vậy liền hô to :
- Anh không thế đấu tay đôi với nó được ! Hãy dùng tâm trí của anh điều khiển phép thuật phù hợp như hồi nãy anh làm với ánh sáng phát ra từ người anh !
Sau lời khuyên của Lilly, Jen đã lấy lại được phong độ và lật ngược tình thế một cách đầy ngoạn mục. Cứ như thế, Jen hạ từ tên này đến tên khác, làm cho phép thuật của hắn càng nâng cao.
Chẳng bao lâu, khoá luyện tập cũng chấm dứt và Jen cũng đã dần làm chủ được phép thuật trong người. Hắn đã sẵn sàng để giải thoát vương quốc Summer khỏi sự bao trùm của bóng đêm.
Jen cùng Lilly nắm tay nhau bước ra khỏi tấm gương. Lập tức ! Tấm gương nát vụng và trở thành những hòn đá lấp lánh sáng cả một vùng trong hang động.
************************************************** **********
Sau khi ra khỏi tấm gương thì Jen và Lilly không chừng chừ gì mà thẳng tiến đến lâu đài của vương quốc Summer – nơi mụ phù thuỷ Rane làm mưa làm gió và cũng là nơi giam giữ các thần dân trong đó có cả nữ hoàng của vương quốc Summer. Nhưng trước khi tường thuật lại trận ác chiến thì tác giả xin mạng phép nói sơ về trang phục và vũ khí của người hùng…………………………………….
- Đây là trang phục của anh !
Lilly đưa cho Jen một bộ áo giáp làm bằng kim cương được làm như thế nào đó thì tác giả không biết, chỉ biết là rất cứng, không có gì có thể làm nó sức mẽ ngoại trừ đồng loại của nó :D. Jen rất thích nhưng có điều………là đồ dành cho “đấng nữ nhi”…>”<………………………….
- Tại sao lại là đồ của con gái chứ ! Làm sao mà tui mặc được trong khi…….>”< !
- Anh thông cảm ! Tại vương quốc của tôi chỉ có nữ ! Không hề có giống như anh !!! Với lại các Mayer đã bị đông thành đá hết trơn rồi ! (May trong may vá của tiếng Việt á ! Còn Mayer là người may vá ! Vương quốc nó kêu vậy thì….^^! Bó tay !)Tôi………Không biết làm sao !!
- Nữ không thôi hả !? Vậy thì làm sao các người có nòi giống được !?
- Vương quốc tôi có một dòng thác được canh gác nghiêm ngặc, ai đến tuổi sinh đẻ thì mới được cho vô tắm, tắm xong thì 37 giờ 3 phút sau thì sinh ! Có gì đâu phải thắc mắc ! Bộ ở thế giới của anh thì sinh kiểu khác hả !?
- Ờ thì……! Không có gì !
Lilly nhìn Jen đầy tò mò, nhưng hắn đã vội lãng sang chuyện khác :
- Thế vũ khí của tôi đâu !?
- Đây là vũ khí của anh ! Chiếc đũa thần có hình ngôi sao bằng đá quý JiHin màu đỏ, ở thế giới anh gọi là…..gì ý nhỉ !? Tui quên rồi ! >”< !
- Trời ơi ! Vậy thành ra tôi giống như là cô tiên trong truyện tranh á ! >”< ! Cũng hên là không có một người đàn ông nào ở vương quốc này ! Chứ không thì tôi chết vì xấu hổ mất ! >”< !
- Anh thông cảm đi mà ! Xong việc tôi sẽ cho người may cho anh bộ khác !
- Thì đành vậy thôi !
- Ừ ! – Lilly thở phảo nhẹ nhõm. Nãy giờ cứ sợ hắn đổi ý, không chịu cứu vương quốc nữa ! May quá !
Cuộc chiến giữa ác và thiện chính thức bắt đầu !
****************************************(Xin mạng phép…Bỏ qua phần chiến đấu bên ngoài ! Khỏi cần nói thì cũng biết là Jen và Lilly đã thuận lợi chui vào được trong lâu đài rồi !)
- Ha ha ha ha ! Cuối cùng ngươi cũng đã đưa chịu dâng vương quốc cho ta rồi sao !!? ha ha ha ha ! - mụ Rane cười nhe nhởn.
- Ta sẽ không để vương quốc rơi vào tay của mụ phù thuỷ độc ác như ngươi đâu ! – Lilly quát vào mặt mụ.
- Ngươi có bản lĩnh sao !? - mụ trợn mắt đe doạ.
- Ta không có ! Nhưng người này thì có đó ! – Lilly chỉ tay về phía Jen.
- Cái thứ mọc tóc ngay mép như hắn ta thì làm gì được ta cơ chứ ! Ha ha ha ha !
- Wa ! Rane xinh quá Lilly ha ! - hắn trầm trồ.
- Đúng rồi ! Bà ta xinh nhất vương quốc luôn đó ! Hihihi !
- To gan ! Nhà ngươi dám chê ta ! Ta sẽ cho ngươi biết chân ! Dám mạo phạm ta !
- ……!? Hữ !? Ta khen mà ngươi bảo là chê sao !?
- Phải khen ta xấu mới đúng ! Từ khi cha sinh mẹ đẻ tới giờ ! Chưa đứa nào dám chê ta xinh ! Nhà ngươi ăn gan mèo mới dám chê ta như thế !
- Sax ! Thì ra là vậy ! Ừ ! Thì ngươi xấu thiệt ![Ngượng miệng chết được !] Nhưng mà có điều ngươi ăn nói không hay bằng công chúa Lilly ! nhỉ !?
- Cám ơn !! hihihi !
- Nhà ngươi dám so sánh ta với con nhỏ xinh đẹp đó sao ! Ta sẽ cho nhà ngươi biết tay ! Bây đâu ! Bắt lấy chúng !
- À lố ô !! Có đứa nào tên Bây ở ngoải không vào đây bắt ta đi ! hahahahaha !
- Grừ………..Bây đâu !!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Tụi bây chết hết rồi à ! – mụ Rane tỏ ra cực kì tức giận.
- Ừ ! Chết hết rồi !!! - Hắn dửng dưng.
- Ngươi dám ! Grừ !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Mụ đã bắt đầu nổi cơn thịnh nộ, mụ chỉ mới grừ thôi mà các khung cửa kính đã nát vụng, sàn gỗ nứt thành từng mảnh, mái nhà văng lên không trung rồi rơi *** đầy cung điện…Quả là một sức mạnh khủng khiếp, khó có thể đối phó nổi !
- Trời ơi ! Thiệt là đáng sợ !
- Anh đừng lo ! Với sức mạnh hiện giờ của anh có thế chống lại được bà ấy đấy !
- Có thể sao !? Để thử xem !!............Hây da !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
- !!?
- !!!!?
- Sao không thấy gì hết trơn !?
- Dùng tâm trí của anh mà điều khiển ! Bộ anh quên rồi sao !?
- À ừ !
- Ngươi nghĩ là thằng nhóc *** xuẩn này có thế chống lại được ta sao !? Đừng có mơ ! Ha ha ha ha !! Ha ha ha ha ! - mụ ta cười một điệu cũ rích vô cùng khả ố như những kẻ ác độc khác.
Trong khi mụ ta cười thì Jen nhà ta đang loay hoay sử dụng tâm trí để điều khiển phép thuật. Nãy giờ đối mặt với sức mạnh khủng khiếp của mụ phù thuỷ đã làm cho Jen thực sự sợ hãi.
Mãi mà không điều khiển được phép thuật nào nên Jen hết chạy đằng này lại chạy đằng khác để né đòn. Nhưng bất ngờ, trong lúc muốn trốn chạy thì Jen đã vô tình tao ra một hố đen lớn có sức hút mạnh mẽ…
- A !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Mụ phù thuỷ đã bị hố đen đó hút vào, tan thành trăm mảnh. Trận chiến coi như kết thúc, nhưng không may, công chúa Lilly cũng đang bị hố đen đó hút………
- Á !! Cứu tôi ! Anh hãy sử dụng phép thuật làm mất cái hố này đi ! Á !!!!!
Jen chạy theo cứu công chúa mà không suy nghĩ vì trong lòng hắn bây giờ có một động lực nào đó, không biết, nhưng lớn lắm, chỉ muốn cứu cho được công chúa mà không ngần ngại hy sinh bản thân mình, phải chăng có lẽ đó là……….love !?
Hắn không biết ! Và con tim hắn cũng không biết ! Bởi : Hắn là một đứa chưa từng có một tình yêu ! chưa từng biết yêu là như thế nào !? cảm giác khi yêu ra sao !? Có lẽ…….
- Lilly !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! – Jen với tới kéo lấy tay Lilly.
- Jen !!!!!!!!!!!!!!!!!!!! – Lilly cũng đã kịp thời ôm chặc lấy tay hắn.
- A ! Tôi giữ được công chúa rồi ! - hắn giật Lilly ôm vào lòng.
- Sao anh ngốc quá vậy ! Sao anh không sử dụng phép thuật mà nhảy xuống đây làm gì !? Anh đúng là đồ ngốc mà ! Vì sao !? Vì sao vậy hả !?
- Có lẽ vì Tôi……yêu cô ! Công chúa ạ !
- Tôi……Cũng vậy !!
Hai người ôm nhau tan biến nhưng trong lòng toát lên một cái gì đó ngọt ngào lắm ! Hạnh phúc lắm ! Đến nổi, có chết cũng cam lòng………........cái đó gọi là tình yêu thực sự chăng !? Tôi không biết……..really……
**************************
- A !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Jen giật mình tỉnh dậy sau một giấc mơ kinh hoàng nhưng cũng tràn ngập hạnh phúc.
- Chỉ là mơ thôi sao !? Ax ! Làm mình hết hồn !
- Jen à ! Con bị sao thế !? - mẹ hắn từ nhà bếp nói vọng lên.
- Không có gì đâu mẹ ạ !
- Đi ra siêu thị mua dùm mẹ ít vani và mật ong đi con !
- Dạ ! Con biết rồi !
Jen bước ra khỏi nhà nhưng trong lòng vẫn nghĩ đến giấc mơ ấy. Đang bâng quơ suy nghĩ thì hắn đụng phải một cô gái.
- Ui da !
- A ! Xin lỗi tôi vô ý quá ! Cô có sao không !?
Cô gái Jen đụng phải là một cô bé rất xinh, tóc đen dài mượt, mắt to tròn, da trắng nõn nà……[quen quá ta !]
- Lilly !! Phải Lilly không !
- Ơ ! Không phải ! Tôi là Alex !
- A ! Xin lỗi ! Tôi nhầm ! Tại cô giống người quen của tôi lắm !
- Tôi cũng thấy anh rất quen ! gặp ở đâu rồi ấy nhỉ !?
- Trong giấc mơ !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! – Hai người cùng đồng thanh.
Về sau, Alex cũng chính là người bạn đời của Jen. Đáng lí ra tôi nên kể về lần hẹn hò đầu tiên của họ, nhưng tôi nghĩ, mối tình đầu thực sự của họ là trong giấc mơ………………………..Một giấc mơ ngọt ngào…một giấc mơ định mệnh…Tôi tin là các bạn cũng nghĩ như thế ^^!.........................
------THE END------
Một hôm, đang đi dạo trong công thì đột nhiên xuất hiện……..một con mèo đen, có đốm giống hình bàn tay người màu trắng trên lưng. Con mèo chạy lại dụi dụi vào chân hắn, kêu meo meo như muốn nói gì đó nhưng……hắn không hiểu. Mặc dù thế nhưng là một đứa thích mèo, lại là một con mèo đặc biệt như vậy, hắn không thế bỏ qua nên…đã quyết định……nhìn xung quanh……rồi bỏ nó vào trong người, đem về nhà dưới sự phản đối kịch liệt của mẹ và em gái nó.
Một hôm, đang tắm rửa cho mèo thì tay hắn vô tình đặt lên cái đốm hình bàn tay trên lưng con mèo và rồi…con mèo của hắn……đột nhiên biến thành một…con người...một đứa con gái, tóc dài đen mượt, mắt to tròn, da trắng nõn nà, nói chung là rất xinh đẹp. Câu chuyện bắt đầu từ đây………
………………………………………… ………………………………………… ……………….
- Con mèo……Con mèo……!! – Jen lắp bắp sau khi chứng kiến cảnh tượng vô cùng đáng sợ ấy. Vả vào mặt mình bôm bốp để cố chứng tỏ…đây là mơ. Nhưng cứ vả hoài không tỉnh...vậy là……
- Á !!!!!!!!!!!!!!!!!! - hắn hét thật to rồi chạy ngay vào nhà, đóng tất tần tật những cửa lớn cửa nhỏ có trong nhà.
Sau khi đã bảo đảm mình an toàn, hắn liền tức tốc chạy lên phòng, nhấc điện thoại gọi cho cảnh sát. Hắn cố gắng sử dụng những lời nói thuyết phục nhất để khẳng định những gì mình nhìn thấy là sự thật và cầu xin viện binh để giúp sức thu phục yêu quái [theo lời của hắn] thì hắn đã nhận một kết luận của viên cảnh sát……bị tâm thần, và còn doạ sẽ bắt hắn nếu tiếp tục quấy phá……
Ngậm ngùi…đau khổ…lặng lẽ cúp máy mà không dám hé thêm một lời nào…đến bây giờ hắn mới hối hận về việc đem con mèo đó về nhà. Hắn chìm trong nổi sợ hãi, ngã lăn quay ra giường…mắt nhắm, tay phải siết chặc lấy tay trái, miệng lầm bầm đọc kinh thánh. Đọc một hồi, không nghe động tĩnh gì thì hắn liền mở mắt ra. Đập vào mắt hắn lúc này là… “con mèo biến thành người” hồi nãy.
- Cô…cô là ai !? tránh xa tôi ra ! - hắn giật mình nhảy phắt qua bên kia của cái giường, kéo theo cái mền để tự vệ.
Biết hắn đang rất hoảng sợ nên cô gái ra sức trấn an hắn :
- Tôi sẽ không làm gì anh đâu ! Anh đừng sợ ! – cô gái cười, ra vẻ thân thiện. Nhìn cũng dễ thương…
- Cô bảo đừng sợ cô sao !? Cô từ mèo biến thành người thế kia thì bố thằng nào mà chả sợ ! - hắn nhanh tay chụp lấy cây chổi lông gà, nhá nhá để phòng thủ.
- Phì…! Anh làm cái gì vậy ! Tôi là Lilly - công chúa của vương quốc Summer ! Không làm hại anh đâu ! – cô gái phì cười.
- Gì !? Công chúa !? Vương quốc Summer !?
- Ùhm !
- Thế thì về vương quốc của cô đi ! Đến đây làm cái gì !?
- Bởi vương quốc của tôi đang bị mụ Rane - phù thuỷ của bóng đêm nguyền rủa. Tôi đến đây để tìm người thích hợp để cứu vương quốc của tôi !
- Vậy thì cô đi tìm đi ! Ở đây làm gì !?
- Thì tôi tìm ra rồi !
- Ai !?
- Anh đó !
- Tôi ! Sao lại là tôi !?
- Bởi vì anh đã phá giải lời nguyền cứu tôi !
- Hồi nào chứ !?
- Lúc anh đặt bàn tay lên đốm trắng hình tay người trên lưng tôi đó !
- Cô…Hay là cô đi tìm người khác đi ! Tôi không muốn làm người hùng cứu vương quốc của cô đâu !
- Anh không muốn đi cũng không được ! Bởi sau khi anh phá giải lời nguyền của tôi ! Anh đã bị dính một lời nguyền đáng sợ ! Đó là…số phận của anh sẽ gắn liền với vương quốc Summer !
- Là sao !?
- Nói một cách dễ hiểu là khi vương quốc Summer bị bao trùm bởi bóng tối thì lúc đó…anh cũng phải chết !!
- Chê…..chết ư ! Không !! Tôi không muốn chết đâu ! Có cách nào để tôi không phải chết không !? Tôi còn trẻ ! Còn yêu đời lắm !
- Có chứ !
- Cách gì !?
- Đi cứu vương quốc Summer !
- Chỉ còn cách đó thôi sao !?
- Đúng ! Chỉ còn cách đó !
- Vậy.…Đợi tí ! Tôi viết thư để lại cho mẹ đã !
- Không cần đâu ! Chỉ đi có mấy ngày chứ mấy !
- Mấy ngày là nhiều rồi !
- Một ngày ở vương quốc Summer bằng một giờ ở đây ! Lo gì !
- Lỡ tôi……! Cô cứ đợi đi !
………………………………………… …………………
Sau khi viết thư để lại, Jen được Lilly đưa đến Vương quốc Summer, một nơi rất xa trái đất, không thể đi đến bằng bất cứ phương tiện gì…
Trước mắt Zen bây giờ là một vùng đất không có ánh sáng mặt trời, nhiều cây cỏ và cánh đồng nhưng chúng đã bị khô héo, gầy guộc. Cả khung cảnh trước mặt hiện ra cực kì u buồn và thiếu sức sống.
- Đây là vương quốc của tôi ! Vương quốc Summer !
- Sau u ám, lạnh lẽo quá vậy !?
- Tôi đã nói với anh là bị nguyền rủa rồi mà !
- Không thấy một bóng người nào luôn !
- Họ bị nhốt ở lâu đài ! Và đã bị biến thành đá hết rồi !
- Sao cô lại không bị !?
- Tôi đã được một pháp sư biến thành mèo rồi đưa đến thế giới của anh để tìm người cứu vương quốc của tôi !
- Sao lại chọn tôi ! Tôi chỉ mê kungfu chứ không biết đánh kungfu ! Bất tài ! Chậm chạp ! *** ngốc nữa chứ !
- Đó là định mệnh ! – Lilly nhoẻn miệng cười - Anh theo tôi đến đây !
- …
Lilly dẫn Jen đến trước một cái hang, miệng lầm bầm nói gì đó, đại loại như “Vừng ơi ! Mở ra”…nhưng không phải vậy :D
Cửa hang mở ra...một kho báu !? Ồ không…! một cái hang trống lốc không có gì ! Chỉ có một cái gương đang phát sáng…
- Cô đưa tôi đến đây để làm gì !?
- Tập luyện !
- Luyện gì ! Kungfu hả !? Ok ! Tôi chịu cái này đó !
- Không ! Là phép thuật !
- Cái này còn thích hơn nữa kia ! - hắn cười toe.
- Tốt ! – Lilly cũng bấ giác cười theo.
Lilly và hắn cùng bước xuyên qua tấm gương…đến một thế giới khác…một thế giới của sự vĩnh cửu…tại sao lại nói vậy !? Vì khi mình bước vào thế giới này ở thơi điểm nào thì trở ra đúng ở thời điềm đó, dù ở trong đây lâu cỡ nào. Đúng là một chỗ tập luyện tốt nhất…bí mật nhất…và chỉ vào-ra một lần duy nhất……
Lilly đưa cho Jen một cái hộp và nói :
- Đây là cái hộp chứa đựng tất cả phép thuật của vương quốc này ! Anh sẽ sở hữu nó để cứu thoát vương quốc !
- Chỉ cần mở ra thôi là sở hữu được hả !? Vậy thì luyện tập làm gì !?
- Nếu không luyện tập ! Anh sẽ không sử dụng và khống chế được chúng !
- Ùhm ! Thế luyện tập như thế nào !?
- Anh cứ mở hộp ra đi !
Jen từ từ mở chiếc hộp ra…Một luồng ánh sáng thoát ra từ cái hộp bao trùm và phát sáng thân thể Jen…
- A !! Nóng quá !!!!!! – Jen kêu lên.
- Anh hãy sử dụng phép thuật tâm linh để kiểm soát nó ! – Lilly chỉ dẫn.
- Làm như thế nào !!!?
- Bằng tâm trí của anh ! Hãy ra lệnh cho nó !
Sau một hồi “Sảng khoái tinh thần, tập trung trí tuệ”. Ánh sáng dần dần mờ đi…Jen cũng trở lại bình thường, hắn ôm lấy Lilly cảm ơn rối rít. Cái vẻ mặt hớn hở của hắn làm cô…bất giác mỉm cười…:)
[Đùng…Uỳnh….Uỳnh... Đùng…] Tiếng động mạnh làm rung chuyển cả thế giới và sau tiếng động ấy là…
Một đấu trường và một con quỷ hiện ra trước mắt Jen…Con quỷ hung hăng bất ngờ chạy đến tấn công lấy Jen làm hắn đỡ đòn không kịp nên bị văng khỏi đấu trường…Hắn lại tiếp tục bước lên chiến đấu với con quỷ, lần này đến lần khác nhưng đều bị đá văng ra…Đánh hoài mà vẫn không được, hắn đùng đùng tức giận bước ra khỏi sàn đấu. Lilly thấy vậy liền hô to :
- Anh không thế đấu tay đôi với nó được ! Hãy dùng tâm trí của anh điều khiển phép thuật phù hợp như hồi nãy anh làm với ánh sáng phát ra từ người anh !
Sau lời khuyên của Lilly, Jen đã lấy lại được phong độ và lật ngược tình thế một cách đầy ngoạn mục. Cứ như thế, Jen hạ từ tên này đến tên khác, làm cho phép thuật của hắn càng nâng cao.
Chẳng bao lâu, khoá luyện tập cũng chấm dứt và Jen cũng đã dần làm chủ được phép thuật trong người. Hắn đã sẵn sàng để giải thoát vương quốc Summer khỏi sự bao trùm của bóng đêm.
Jen cùng Lilly nắm tay nhau bước ra khỏi tấm gương. Lập tức ! Tấm gương nát vụng và trở thành những hòn đá lấp lánh sáng cả một vùng trong hang động.
************************************************** **********
Sau khi ra khỏi tấm gương thì Jen và Lilly không chừng chừ gì mà thẳng tiến đến lâu đài của vương quốc Summer – nơi mụ phù thuỷ Rane làm mưa làm gió và cũng là nơi giam giữ các thần dân trong đó có cả nữ hoàng của vương quốc Summer. Nhưng trước khi tường thuật lại trận ác chiến thì tác giả xin mạng phép nói sơ về trang phục và vũ khí của người hùng…………………………………….
- Đây là trang phục của anh !
Lilly đưa cho Jen một bộ áo giáp làm bằng kim cương được làm như thế nào đó thì tác giả không biết, chỉ biết là rất cứng, không có gì có thể làm nó sức mẽ ngoại trừ đồng loại của nó :D. Jen rất thích nhưng có điều………là đồ dành cho “đấng nữ nhi”…>”<………………………….
- Tại sao lại là đồ của con gái chứ ! Làm sao mà tui mặc được trong khi…….>”< !
- Anh thông cảm ! Tại vương quốc của tôi chỉ có nữ ! Không hề có giống như anh !!! Với lại các Mayer đã bị đông thành đá hết trơn rồi ! (May trong may vá của tiếng Việt á ! Còn Mayer là người may vá ! Vương quốc nó kêu vậy thì….^^! Bó tay !)Tôi………Không biết làm sao !!
- Nữ không thôi hả !? Vậy thì làm sao các người có nòi giống được !?
- Vương quốc tôi có một dòng thác được canh gác nghiêm ngặc, ai đến tuổi sinh đẻ thì mới được cho vô tắm, tắm xong thì 37 giờ 3 phút sau thì sinh ! Có gì đâu phải thắc mắc ! Bộ ở thế giới của anh thì sinh kiểu khác hả !?
- Ờ thì……! Không có gì !
Lilly nhìn Jen đầy tò mò, nhưng hắn đã vội lãng sang chuyện khác :
- Thế vũ khí của tôi đâu !?
- Đây là vũ khí của anh ! Chiếc đũa thần có hình ngôi sao bằng đá quý JiHin màu đỏ, ở thế giới anh gọi là…..gì ý nhỉ !? Tui quên rồi ! >”< !
- Trời ơi ! Vậy thành ra tôi giống như là cô tiên trong truyện tranh á ! >”< ! Cũng hên là không có một người đàn ông nào ở vương quốc này ! Chứ không thì tôi chết vì xấu hổ mất ! >”< !
- Anh thông cảm đi mà ! Xong việc tôi sẽ cho người may cho anh bộ khác !
- Thì đành vậy thôi !
- Ừ ! – Lilly thở phảo nhẹ nhõm. Nãy giờ cứ sợ hắn đổi ý, không chịu cứu vương quốc nữa ! May quá !
Cuộc chiến giữa ác và thiện chính thức bắt đầu !
****************************************(Xin mạng phép…Bỏ qua phần chiến đấu bên ngoài ! Khỏi cần nói thì cũng biết là Jen và Lilly đã thuận lợi chui vào được trong lâu đài rồi !)
- Ha ha ha ha ! Cuối cùng ngươi cũng đã đưa chịu dâng vương quốc cho ta rồi sao !!? ha ha ha ha ! - mụ Rane cười nhe nhởn.
- Ta sẽ không để vương quốc rơi vào tay của mụ phù thuỷ độc ác như ngươi đâu ! – Lilly quát vào mặt mụ.
- Ngươi có bản lĩnh sao !? - mụ trợn mắt đe doạ.
- Ta không có ! Nhưng người này thì có đó ! – Lilly chỉ tay về phía Jen.
- Cái thứ mọc tóc ngay mép như hắn ta thì làm gì được ta cơ chứ ! Ha ha ha ha !
- Wa ! Rane xinh quá Lilly ha ! - hắn trầm trồ.
- Đúng rồi ! Bà ta xinh nhất vương quốc luôn đó ! Hihihi !
- To gan ! Nhà ngươi dám chê ta ! Ta sẽ cho ngươi biết chân ! Dám mạo phạm ta !
- ……!? Hữ !? Ta khen mà ngươi bảo là chê sao !?
- Phải khen ta xấu mới đúng ! Từ khi cha sinh mẹ đẻ tới giờ ! Chưa đứa nào dám chê ta xinh ! Nhà ngươi ăn gan mèo mới dám chê ta như thế !
- Sax ! Thì ra là vậy ! Ừ ! Thì ngươi xấu thiệt ![Ngượng miệng chết được !] Nhưng mà có điều ngươi ăn nói không hay bằng công chúa Lilly ! nhỉ !?
- Cám ơn !! hihihi !
- Nhà ngươi dám so sánh ta với con nhỏ xinh đẹp đó sao ! Ta sẽ cho nhà ngươi biết tay ! Bây đâu ! Bắt lấy chúng !
- À lố ô !! Có đứa nào tên Bây ở ngoải không vào đây bắt ta đi ! hahahahaha !
- Grừ………..Bây đâu !!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Tụi bây chết hết rồi à ! – mụ Rane tỏ ra cực kì tức giận.
- Ừ ! Chết hết rồi !!! - Hắn dửng dưng.
- Ngươi dám ! Grừ !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Mụ đã bắt đầu nổi cơn thịnh nộ, mụ chỉ mới grừ thôi mà các khung cửa kính đã nát vụng, sàn gỗ nứt thành từng mảnh, mái nhà văng lên không trung rồi rơi *** đầy cung điện…Quả là một sức mạnh khủng khiếp, khó có thể đối phó nổi !
- Trời ơi ! Thiệt là đáng sợ !
- Anh đừng lo ! Với sức mạnh hiện giờ của anh có thế chống lại được bà ấy đấy !
- Có thể sao !? Để thử xem !!............Hây da !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
- !!?
- !!!!?
- Sao không thấy gì hết trơn !?
- Dùng tâm trí của anh mà điều khiển ! Bộ anh quên rồi sao !?
- À ừ !
- Ngươi nghĩ là thằng nhóc *** xuẩn này có thế chống lại được ta sao !? Đừng có mơ ! Ha ha ha ha !! Ha ha ha ha ! - mụ ta cười một điệu cũ rích vô cùng khả ố như những kẻ ác độc khác.
Trong khi mụ ta cười thì Jen nhà ta đang loay hoay sử dụng tâm trí để điều khiển phép thuật. Nãy giờ đối mặt với sức mạnh khủng khiếp của mụ phù thuỷ đã làm cho Jen thực sự sợ hãi.
Mãi mà không điều khiển được phép thuật nào nên Jen hết chạy đằng này lại chạy đằng khác để né đòn. Nhưng bất ngờ, trong lúc muốn trốn chạy thì Jen đã vô tình tao ra một hố đen lớn có sức hút mạnh mẽ…
- A !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Mụ phù thuỷ đã bị hố đen đó hút vào, tan thành trăm mảnh. Trận chiến coi như kết thúc, nhưng không may, công chúa Lilly cũng đang bị hố đen đó hút………
- Á !! Cứu tôi ! Anh hãy sử dụng phép thuật làm mất cái hố này đi ! Á !!!!!
Jen chạy theo cứu công chúa mà không suy nghĩ vì trong lòng hắn bây giờ có một động lực nào đó, không biết, nhưng lớn lắm, chỉ muốn cứu cho được công chúa mà không ngần ngại hy sinh bản thân mình, phải chăng có lẽ đó là……….love !?
Hắn không biết ! Và con tim hắn cũng không biết ! Bởi : Hắn là một đứa chưa từng có một tình yêu ! chưa từng biết yêu là như thế nào !? cảm giác khi yêu ra sao !? Có lẽ…….
- Lilly !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! – Jen với tới kéo lấy tay Lilly.
- Jen !!!!!!!!!!!!!!!!!!!! – Lilly cũng đã kịp thời ôm chặc lấy tay hắn.
- A ! Tôi giữ được công chúa rồi ! - hắn giật Lilly ôm vào lòng.
- Sao anh ngốc quá vậy ! Sao anh không sử dụng phép thuật mà nhảy xuống đây làm gì !? Anh đúng là đồ ngốc mà ! Vì sao !? Vì sao vậy hả !?
- Có lẽ vì Tôi……yêu cô ! Công chúa ạ !
- Tôi……Cũng vậy !!
Hai người ôm nhau tan biến nhưng trong lòng toát lên một cái gì đó ngọt ngào lắm ! Hạnh phúc lắm ! Đến nổi, có chết cũng cam lòng………........cái đó gọi là tình yêu thực sự chăng !? Tôi không biết……..really……
**************************
- A !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Jen giật mình tỉnh dậy sau một giấc mơ kinh hoàng nhưng cũng tràn ngập hạnh phúc.
- Chỉ là mơ thôi sao !? Ax ! Làm mình hết hồn !
- Jen à ! Con bị sao thế !? - mẹ hắn từ nhà bếp nói vọng lên.
- Không có gì đâu mẹ ạ !
- Đi ra siêu thị mua dùm mẹ ít vani và mật ong đi con !
- Dạ ! Con biết rồi !
Jen bước ra khỏi nhà nhưng trong lòng vẫn nghĩ đến giấc mơ ấy. Đang bâng quơ suy nghĩ thì hắn đụng phải một cô gái.
- Ui da !
- A ! Xin lỗi tôi vô ý quá ! Cô có sao không !?
Cô gái Jen đụng phải là một cô bé rất xinh, tóc đen dài mượt, mắt to tròn, da trắng nõn nà……[quen quá ta !]
- Lilly !! Phải Lilly không !
- Ơ ! Không phải ! Tôi là Alex !
- A ! Xin lỗi ! Tôi nhầm ! Tại cô giống người quen của tôi lắm !
- Tôi cũng thấy anh rất quen ! gặp ở đâu rồi ấy nhỉ !?
- Trong giấc mơ !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! – Hai người cùng đồng thanh.
Về sau, Alex cũng chính là người bạn đời của Jen. Đáng lí ra tôi nên kể về lần hẹn hò đầu tiên của họ, nhưng tôi nghĩ, mối tình đầu thực sự của họ là trong giấc mơ………………………..Một giấc mơ ngọt ngào…một giấc mơ định mệnh…Tôi tin là các bạn cũng nghĩ như thế ^^!.........................
------THE END------