Tí he
11-01-08, 08:57 PM
Có khá nhiều ý kiến trái ngược nhau về vấn đề này nhưng theo tớ thì kô thể nói chửi bậy là vô văn hoá được, bởi tớ đã từng thấy có những người chửi bậy nhưng họ chơi rất đẹp, nói chuyện hóm hỉnh, biết cách ứng xử trong cuộc sống, và chắc chắn có văn hoá hơn rất nhiều những thể loại củ chuối, đạo đức giả luôn ra vẻ ta đây trong sạch, ngôn từ trong sáng nhưng thực chất tâm hồn bẩn hơn nước cống, phẩm chất thối hơn *** trâu.
Kô biết mọi người thế nào nhưng tớ thì tớ định nghĩa chửi bậy là 1 trong những cách biểu lộ 1 cảm xúc nào đó ở mức độ cao trào. Ví dụ như chửi bậy lúc quá sung sướng khi được trở về Tổ Quốc sau nhiều tháng học tập cống hiến bên nước bạn, chửi bậy lúc quá uất hận cuộc đời oan trái khi biết được thằng bạn thân trắng trợn lợi dụng lòng tin của mọi người để trở thành 1 thằng ăn cắp, chửi bậy lúc quá tức giận khi suốt phải bắt gặp mấy thể loại rỗi hơi suốt ngày đâm bị thóc chọc bị gạo vì bọn nó kô có việc gì thú vị hơn để làm, chửi bậy lúc quá oan ức khi bị nghi là 1 thằng ăn cắp mặc dù ý tưởng ăn cắp chưa bao giờ xuất hiện trong đầu, chửi bậy lúc quá ức chế khi luôn bị mấy thằng củ bựa nói xấu sau lưng, chửi bậy lúc quá hăng máu khi đang oánh nhau vì đó là phản xạ tự nhiên, …vv… Có nhiều cách để con người ta thể hiện những cảm xúc đó của mình, có người thích đập phá 1 cái gì đó, có người thích rít lên 1 cách thoải mái, có người chạy ra 1 góc thì thầm 1 mình… vì đó là cách người ta chọn và cảm thấy thích hợp nhất để giải toả những cảm xúc mà kô thể giữ trong người được nữa. Chửi bậy cũng là 1 trong những cách đó.
Có thể so sánh chửi bậy giống như hút thuốc lá cũng được. Có người hút thuốc khi quá lo lắng, bồn chồn, tức giận, … vì đó là cách xả cảm xúc của người ta. Có thể là có hại nhưng từ tổ tiên cụ kị cho đến thời nay người ta vẫn hút thuốc, và 99,9% là đến hàng trăm năm sau thì người ta vẫn sẽ hút thuốc. Ở hầu hết vùng miền nào người ta chả hút thuốc và kô thể nói những ai hút thuốc là vô văn hoá được (trừ mấy thằng chọe con mới bước sang đầu 1 đít vơi vơi đã suốt ngày phì phò điếu thuốc). Cái quan trọng là hút thuốc ở đâu, lúc nào, trong hoàn cảnh nào, vứt tàn thuốc ở đâu,… để người khác kô hiểu nhầm mình là người vô văn hoá. Sẽ là vô văn hoá khi hút thuốc khi đang nói chuyện với rất nhiều người kô hút thuốc, vô tư hồn nhiên như thằng điên hút thuốc ngạy cạnh cái biển “No Smoking”, hút thuốc khi nhà có người già, trẻ con…, hút thuốc khi đang phóng xe như bay trên đường, hút xong bạ đâu vứt đấy,…vv…
Chửi bậy cũng y hệt, chửi bậy ở đâu, lúc nào, trong hoàn cảnh nào, văng vào mặt thằng nào, … để người khác kô hiểu nhầm mình là người vô văn hoá? Sẽ là vô văn hoá nếu như chửi bậy với những bậc cao tuổi, họ hàng thân thích trong gia đình dòng tộc, chửi bậy khi đang nói chuyện với trẻ con, chửi bậy trong 1 tập thể kô chửi bậy, hơi tí là chửi, đi đâu cũng chửi, động tí là chửi, luôn mồm chửi, chửi như ngôn ngữ hàng ngày, chửi với mức độ bậy *** linh hồn…vv… Chửi bậy thì chửi làm sao cho đúng lúc đúng chỗ đúng hoàn cảnh đúng người đúng tội, chửi làm sao có văn hoá, chửi làm sao thấm vào lòng người để người ta kô thể nói mình là vô văn hoá. Đối với mấy con chó rỗi hơi chuyên môn đi sủa bậy chê trách thế này thế nọ trong khi chưa được như ai thì ăn chửi là đáng, đừng tưởng cứ từ tốn khuyên bảo ăn nói nhỏ nhẹ nói lý với chúng nó là xong đâu vì đầu óc thể loại này nó kô tiếp thu được cái lịch sự hão đấy
Nói chung entry này kô phải để khuyến khích chửi bậy mà tớ chỉ muốn nói nếu được sử dụng đúng cách thì chửi bậy hoàn toàn kô phải là 1 hành động vô văn hoá. Còn ý kiến cả nhà thế nào?
Kô biết mọi người thế nào nhưng tớ thì tớ định nghĩa chửi bậy là 1 trong những cách biểu lộ 1 cảm xúc nào đó ở mức độ cao trào. Ví dụ như chửi bậy lúc quá sung sướng khi được trở về Tổ Quốc sau nhiều tháng học tập cống hiến bên nước bạn, chửi bậy lúc quá uất hận cuộc đời oan trái khi biết được thằng bạn thân trắng trợn lợi dụng lòng tin của mọi người để trở thành 1 thằng ăn cắp, chửi bậy lúc quá tức giận khi suốt phải bắt gặp mấy thể loại rỗi hơi suốt ngày đâm bị thóc chọc bị gạo vì bọn nó kô có việc gì thú vị hơn để làm, chửi bậy lúc quá oan ức khi bị nghi là 1 thằng ăn cắp mặc dù ý tưởng ăn cắp chưa bao giờ xuất hiện trong đầu, chửi bậy lúc quá ức chế khi luôn bị mấy thằng củ bựa nói xấu sau lưng, chửi bậy lúc quá hăng máu khi đang oánh nhau vì đó là phản xạ tự nhiên, …vv… Có nhiều cách để con người ta thể hiện những cảm xúc đó của mình, có người thích đập phá 1 cái gì đó, có người thích rít lên 1 cách thoải mái, có người chạy ra 1 góc thì thầm 1 mình… vì đó là cách người ta chọn và cảm thấy thích hợp nhất để giải toả những cảm xúc mà kô thể giữ trong người được nữa. Chửi bậy cũng là 1 trong những cách đó.
Có thể so sánh chửi bậy giống như hút thuốc lá cũng được. Có người hút thuốc khi quá lo lắng, bồn chồn, tức giận, … vì đó là cách xả cảm xúc của người ta. Có thể là có hại nhưng từ tổ tiên cụ kị cho đến thời nay người ta vẫn hút thuốc, và 99,9% là đến hàng trăm năm sau thì người ta vẫn sẽ hút thuốc. Ở hầu hết vùng miền nào người ta chả hút thuốc và kô thể nói những ai hút thuốc là vô văn hoá được (trừ mấy thằng chọe con mới bước sang đầu 1 đít vơi vơi đã suốt ngày phì phò điếu thuốc). Cái quan trọng là hút thuốc ở đâu, lúc nào, trong hoàn cảnh nào, vứt tàn thuốc ở đâu,… để người khác kô hiểu nhầm mình là người vô văn hoá. Sẽ là vô văn hoá khi hút thuốc khi đang nói chuyện với rất nhiều người kô hút thuốc, vô tư hồn nhiên như thằng điên hút thuốc ngạy cạnh cái biển “No Smoking”, hút thuốc khi nhà có người già, trẻ con…, hút thuốc khi đang phóng xe như bay trên đường, hút xong bạ đâu vứt đấy,…vv…
Chửi bậy cũng y hệt, chửi bậy ở đâu, lúc nào, trong hoàn cảnh nào, văng vào mặt thằng nào, … để người khác kô hiểu nhầm mình là người vô văn hoá? Sẽ là vô văn hoá nếu như chửi bậy với những bậc cao tuổi, họ hàng thân thích trong gia đình dòng tộc, chửi bậy khi đang nói chuyện với trẻ con, chửi bậy trong 1 tập thể kô chửi bậy, hơi tí là chửi, đi đâu cũng chửi, động tí là chửi, luôn mồm chửi, chửi như ngôn ngữ hàng ngày, chửi với mức độ bậy *** linh hồn…vv… Chửi bậy thì chửi làm sao cho đúng lúc đúng chỗ đúng hoàn cảnh đúng người đúng tội, chửi làm sao có văn hoá, chửi làm sao thấm vào lòng người để người ta kô thể nói mình là vô văn hoá. Đối với mấy con chó rỗi hơi chuyên môn đi sủa bậy chê trách thế này thế nọ trong khi chưa được như ai thì ăn chửi là đáng, đừng tưởng cứ từ tốn khuyên bảo ăn nói nhỏ nhẹ nói lý với chúng nó là xong đâu vì đầu óc thể loại này nó kô tiếp thu được cái lịch sự hão đấy
Nói chung entry này kô phải để khuyến khích chửi bậy mà tớ chỉ muốn nói nếu được sử dụng đúng cách thì chửi bậy hoàn toàn kô phải là 1 hành động vô văn hoá. Còn ý kiến cả nhà thế nào?