Sad9z
23-11-08, 08:23 AM
Quá khứ.... 1 thứ vật thể không tồn tại vậy tại sao nó cứ đeo bám ta?
Đôi khi ta thấy 1 đứa trẻ chơi ngoài phố, ta lại nhớ lại hình ảnh của mình khi bé thơ. Tuổi thơ hồn nhiên vô tư lự chẳng có biết buồn khổ.
Đôi khi ta lại thấy người ta cắp sách đến trường cấp 1, cấp 2, cấp 3.... ta lại nhớ những tháng ngày tươi đẹp, những kỉ niệm, niềm vui không thể nào quên.
Đôi khi nhìn thấy những con người bên nhau hạnh phúc lại gợi cho ta nhớ mối tình đầu, thứ 2, thứ 3 nào đó, với những phút bên nhau, những nụ hôn, những vòng tay ấm áp.
Đôi khi.....
Không lẽ quá khứ toàn là màu hồng sao? Con người chỉ nhớ được những quá khứ tươi đẹp thôi ư? Nhưng biết đâu có đôi khi....
Đôi khi ta nhìn những chiếc xe chạy vòng quanh, ta lại nhớ 1 tai nạn khủng khiếp nào đó xảy ra với mình.
Đôi khi nhìn những người bạn, ta lại nhớ những lần cãi vã nhau, đánh đấm nhau do những suy nghĩ non nớt hay háo thắng.
Đôi khi nhìn lại người yêu cũ, ta thấy trước mắt mình là lần cuối cùng 2 người gặp nhau.... im lặng.... hay cãi vã.... hay nói những lời như những nhát dao đâm vào tim?... hay chỉ nhớ lại lời nói dối mình đã lừa được đối phương hoàn toàn?....Hay vui vẻ với những " thành tích " và ta đã thu được?
Cũng chỉ có đôi khi 1 lời nói, 1 đoạn văn, 1 hình ảnh làm cho ta nhớ đến những quá khứ mà ta đã muốn quên đi, muốn dìm sau vào dĩ vãng.... Vô tình được khơi gợi lên, chúng biến những niềm vui xung quanh vụt tắt chỉ còn màu xám trơ trọi.
Quá khứ tàn nhẫn quá.... nó mang cho ta mật ngọt... để rồi chính nó đôi khi cướp của ta tất cả... gia đình, bạn bè, người yêu, công việc.... Vậy quá khứ thực chất *** tồn tại làm gì? Tại sao con người không thể QUÊN 1 cách toàn vẹn? Thà rằng không có quá khứ màu hồng và cả màu xám, còn hơn để những điều xấu xa lấn áp tâm trí ta, che đi những thứ màu hồng trước mắt ta... Ta không quên được, có lúc hạnh phúc ta đã quên đi, những phút bình yên ta cũng quên đi... rồi ai đó lại gợi nhớ, lại làm nó sôi sục trong lòng. Vậy, ta phải làm gì để cho quá khứ đó kết thúc đây?. Con người sống hơn nhau ở lòng bao dung và vị tha, những điều này chính là kẻ thù của những điều tồi tệ nhất, đen tối nhất trong Quá khứ. Và tình yêu... đó luôn là một liều thuốc hữu hiệu để xóa mờ vết thương lòng.
Nếu 1 ngày nào đó, bạn đứng đối diện với 1 quá khứ đau lòng mà muốn xóa bỏ, hãy thử tha thứ cho những lỗi lầm ngày trước, mở lòng mình để yêu thương... rồi đây kí ức sẽ chỉ là kí ức, điều quan trọng lúc bấy giờ lại chính là 1 thứ khác - tương lai.
Đôi khi ta thấy 1 đứa trẻ chơi ngoài phố, ta lại nhớ lại hình ảnh của mình khi bé thơ. Tuổi thơ hồn nhiên vô tư lự chẳng có biết buồn khổ.
Đôi khi ta lại thấy người ta cắp sách đến trường cấp 1, cấp 2, cấp 3.... ta lại nhớ những tháng ngày tươi đẹp, những kỉ niệm, niềm vui không thể nào quên.
Đôi khi nhìn thấy những con người bên nhau hạnh phúc lại gợi cho ta nhớ mối tình đầu, thứ 2, thứ 3 nào đó, với những phút bên nhau, những nụ hôn, những vòng tay ấm áp.
Đôi khi.....
Không lẽ quá khứ toàn là màu hồng sao? Con người chỉ nhớ được những quá khứ tươi đẹp thôi ư? Nhưng biết đâu có đôi khi....
Đôi khi ta nhìn những chiếc xe chạy vòng quanh, ta lại nhớ 1 tai nạn khủng khiếp nào đó xảy ra với mình.
Đôi khi nhìn những người bạn, ta lại nhớ những lần cãi vã nhau, đánh đấm nhau do những suy nghĩ non nớt hay háo thắng.
Đôi khi nhìn lại người yêu cũ, ta thấy trước mắt mình là lần cuối cùng 2 người gặp nhau.... im lặng.... hay cãi vã.... hay nói những lời như những nhát dao đâm vào tim?... hay chỉ nhớ lại lời nói dối mình đã lừa được đối phương hoàn toàn?....Hay vui vẻ với những " thành tích " và ta đã thu được?
Cũng chỉ có đôi khi 1 lời nói, 1 đoạn văn, 1 hình ảnh làm cho ta nhớ đến những quá khứ mà ta đã muốn quên đi, muốn dìm sau vào dĩ vãng.... Vô tình được khơi gợi lên, chúng biến những niềm vui xung quanh vụt tắt chỉ còn màu xám trơ trọi.
Quá khứ tàn nhẫn quá.... nó mang cho ta mật ngọt... để rồi chính nó đôi khi cướp của ta tất cả... gia đình, bạn bè, người yêu, công việc.... Vậy quá khứ thực chất *** tồn tại làm gì? Tại sao con người không thể QUÊN 1 cách toàn vẹn? Thà rằng không có quá khứ màu hồng và cả màu xám, còn hơn để những điều xấu xa lấn áp tâm trí ta, che đi những thứ màu hồng trước mắt ta... Ta không quên được, có lúc hạnh phúc ta đã quên đi, những phút bình yên ta cũng quên đi... rồi ai đó lại gợi nhớ, lại làm nó sôi sục trong lòng. Vậy, ta phải làm gì để cho quá khứ đó kết thúc đây?. Con người sống hơn nhau ở lòng bao dung và vị tha, những điều này chính là kẻ thù của những điều tồi tệ nhất, đen tối nhất trong Quá khứ. Và tình yêu... đó luôn là một liều thuốc hữu hiệu để xóa mờ vết thương lòng.
Nếu 1 ngày nào đó, bạn đứng đối diện với 1 quá khứ đau lòng mà muốn xóa bỏ, hãy thử tha thứ cho những lỗi lầm ngày trước, mở lòng mình để yêu thương... rồi đây kí ức sẽ chỉ là kí ức, điều quan trọng lúc bấy giờ lại chính là 1 thứ khác - tương lai.