PDA

View Full Version : Truyện ngắn mà không ngắn


nhok_Mag
21-01-08, 11:04 PM
Truyện này Mag đã viết trong blog, giờ post qua đây ;) Các bạn đọc xong cho ý kiến nhé (ah! chú ý là ai nhác đọc thì có lẽ... hì hì... tại nó "ngắn" mờ hổng ngắn tí nào)

MÓN QUÀ NOEL CỦA THIÊN SỨ
http://www.christcenteredmall.com/stores/art/barnes/the-night-before-christmas-zoom.jpg

Phù thuỷ nhóc lang thang cùng với cây chổi của nó suốt ba ngày. Cánh đồng rộng thênh thang rồi đến những toà nhà cổ kính với nóc mái vòm, cứ như quay trở về khoảng mấy thế kỷ trước. Cuối cùng phù thuỷ nhóc cũng đến được nơi nó cần đến. Đó là góc phố nhỏ của một thành phố rộng lớn, nơi ngã tư có cái đèn hiệu xanh đỏ. Và bắt đầu công việc của mình, phù thuỷ nhóc lao xuống, đáp một cách nhẹ nhàng lên ống khói của toà nhà cũ kĩ và bắt đầu quan sát.
Trống tan trường. Từ cổng chính, hàng trăm học sinh đổ ra các ngả đường. Phù thuỷ nhóc nheo mắt lại để nhìn rõ hơn một tí. Nó bật ngón tay cái tách, lậy tức dưới chân nó không còn bóng đen nữa. Nó đã biến mất, hay đúng hơn là tàng hình trước mắt mọi người. Đây rồi! chính là cô bé đó, cô học trò với mái tóc dài bồng bềnh. Trong cái áo thụng màu đen, phù thuỷ nhóc vuốt mồ hôi trán, cố gắng theo dõi từng cử chỉ của cô bé 15 tuổi dưới kia. Cô bé đạp xe khá nhanh. Đến ngã tư, nơi mà cái đèn hiệu màu xanh đang đếm ngược từng giây. 8… 7… Cô bé cố gắng đạp nhanh hơn, 6… 5… 4… còn khoảng 9 met, phù thuỷ nhóc cũng hồi hộp chờ đợi, 3… 2… 1… Vừa kịp cán qua vạch ngăn, cô bé cười toe và tiếp tục chạy. Phù thuỷ nhóc cũng cười khì. Không ai để ý phía sau cô bé tóc dài đáng yêu đó, thằng con trai thắng xe rất gấp, phụng phịu lẩm bẩm câu gì đó và liếc nhìn cái đèn hiệu tội nghiệp một cách ghét cay ghét đắng. Phù thuỷ nhóc hiểu là đã cả mấy ngày nay, chưa ngày nào thằng con trai đó bắt kịp cô bé, cho dù đã cố ra thật sớm, cố đạp thật nhanh, nhưng bằng cách này cách khác, chưa lần nào hắn ngỏ được lời chào với cô bé. Có lần hắn qua được cái đèn đỏ đó, chạy theo và tí nữa thôi là đã cất lên được lời chào, ấy thế mà cô bé rẽ ngang vào hiệu sách. Thằng con trai tội nghiệp đành về một mình vì hắn biết cô bé đã vào đó tức là sẽ bán nguyên buổi chiều cho sách và sách. Phù thuỷ nhóc yên tâm cưỡi cây chổi lướt một vòng điệu nghệ, miệng lải nhải bài hát gì đó quen thuộc. Ít ra thì nó cũng đâu cần dùng đến phép thuật…
http://img.blogcu.com/uploads/avatars/32713_4465.jpg

Nó là một Phù thuỷ, được sinh ra và lớn lên trong Thung Lũng Ma cùng với bộ tộc phù thuỷ của nó, Bộ Tộc Không Bao Giờ Biết Khóc, đó là những gì người ta nói về tộc phù thuỷ. Có lẽ đó là tộc phù thuỷ cuối cùng còn sót lại trên trái đất cho đến nay… À không! Còn những Thiên sứ trong Thung Lũng Xanh, đó cũng là tộc người biết phép thuật, như nó. Họ là “những người cản đường đáng ghét” của tộc Phù thuỷ, đó là nguyên văn những gì nó nghe được từ những phù thuỷ già trong làng. Năm nay nó tròn 16 tuổi tính theo lịch loài người. Và theo phong tục cổ của thung lũng, những phù thuỷ tròn 16 tuổi đều phải ra ngoài Thung Lũng và bắt đầu cuộc sống của một phù thuỷ tự do, hay đối với nó, được ra ngoài Thung Lũng là một sự giải thoát, nếu không thể sống được ở thế giới loài người, nó buộc phải trở về Thung Lũng và bắt đầu lại quá trình “Phép thuật học”, tức là phải qua thêm 16 năm nữa. Nhưng với phù thuỷ nhóc, 16 hay 26 năm nữa có là gì với một đứa lạc-loài như nó.
Nó không biết ai đã sinh ra nó và bằng cách nào. Vì tất cả cư dân trong bộ tộc đều là đàn ông! Phải. Nó là đứa-con-gái-duy-nhất trong Thung Lũng và có mái tóc màu bạch kim. Đàn ông trong Thung Lũng tìm đến những con người, chính xác hơn là những đứa trẻ sơ sinh khác thường, hay những thiếu niên, có tiềm thức về kiếp trước và có năng lực làm một phù thuỷ, làm cho họ quên hết mọi thứ và đem về để truyền “Phép thuật học” rồi đến “Ma phép” và “Joria” khi họ đã lớn. Nhưng cha nuôi đã nói với nó rằng nó được sinh ra ở đây, ở Thung Lũng Ma. Bọn con trai trạc tuổi nó trong Thung Lũng đều gọi nó là Isei_Đứa con của thần Diagorius, chúng nó chế nhạo mái tóc màu bạch kim của nó, mái tóc mà chỉ có dân trong Thung Lũng Xanh được thừa hưởng, vì tóc chúng cũng như những người khác trong Thung Lũng đều có màu nâu vàng, thứ màu của đất. Đó là lý do vì sao có nhiều lời bàn tán xung quanh mái tóc của nó, chỉ là mái tóc của nó thôi, vậy thôi! Cha nuôi giải thích Isei là con của thần Diagorius, cậu có mái tóc màu bạch kim và theo cổ ngữ, Isei cũng là đồ lạc loài. Phù thuỷ nhóc đã sống với ám ảnh về Isei và những bí mật xung quanh thân phận thật của mình suốt 16 năm. Không một ai cho nó biết nó là ai, hay họ cũng không biết nó là ai? Cuộc sống trong Thung Lũng khá nhàm chán và buồn tẻ. Ngoài việc nghe người khác nhai đi nhai lại bài thơ
Isei, con thần Diagorius
Lạc loài và vô dụng
Ôi! tội nghiệp Isei ốm yếu
Chàng hãy đến để tôi bôi đất và bùn che đi màu tóc bẩn…
Ôi! Isei, Isei… Giá như chàng biết tự dùng kéo để cắt nó đi.

----------------------
(còn tiếp)

nhok_Mag
21-01-08, 11:08 PM
(Típ theo)
---------------------------
Lờ mờ mở con mắt nặng trĩu, phù thuỷ nhóc liếm môi. Thế là nó đã sống ở thế giới loài người được 5 ngày, ha ha, chỉ có 5 ngày mà nó thấy lâu thế. Nó ra khỏi giường và cái chăn ấm áp, cảm nhận vài giọt nắng yếu ớt nép qua kẽ lá lùa vào phòng. Gọi là phòng chứ nơi nó đang ở là nhà kho của một toà nhà cực kì sang trọng. Nó đã bỏ ra cả ngày để tìm được nơi trú chân này, mọi người hình như không muốn cho nó ở trong nhà họ, cứ gặp nó là họ lại bảo cho xem giấy tờ gì đó, họ bảo nó nên quay về nhà, vì ba mẹ cõ lẽ đang lo lắng. Trời! có điên mới về lại Thung Lũng Ma, ừ, để rồi nghe đọc thơ suốt ngày, với lại, nó có ba mẹ thực sự đâu. Phù thuỷ nhóc đâu biết ở thế giới này, tuổi 16, người ta chưa là lớn để được sống tự lập. Nó chui ra khỏi cửa sổ một cách nhẹ nhàng trên cây chổi yêu quý, vật duy nhất thuộc về phù thuỷ mà nó muốn mang theo. Nó thích được bay trên cây chổi đó, tự do và thoải mái, lắng nghe cử động của mây trời, với tay vuốt ve những cành lá xanh non và thích thú để gió luồn trong kẽ tóc thấy lành lạnh. Và cũng cái ý thích đó, nó không muốn mình có kí ức về thế giới phù thuỷ, thế giới của Thung Lũng Ma, nó muốn nó thật bình thường, nó muốn thế, nó muốn được thuộc về thế giới tươi đẹp mà nó đang thưởng thức đây, ở đây con người có cảm xúc, có yêu thương_cái mà nó không thể định nghĩa được. Ngày hôm nay nó quyết định làm cái gì đó, làm công việc mà một phù thuỷ sẽ làm. Bởi nó đã là một phù thuỷ, một loài được tạo hoá sinh ra gắn với sự độc ác và vô cảm.
Đúng giờ, hàng trăm học sinh ào ra, mỗi đứa một kiểu cách, một tiếng nói, một tâm hồn. Cô bé tóc dài ở kia, vẫn vô tư đạp xe như thể mục đích của cô bé chỉ có mỗi việc về đến nhà. Phù thuỷ nhóc thích thú đến cười lớn vì cái thằng con trai cứ lẹt đẹt xoay sở và vật lộn với cái mốc thời gian màu xanh đang giảm dần trên cột đèn hiệu ở ngã tư đường. Trông hắn đến tội. Phù thuỷ nhóc biết là thằng con trai đó “thích” cô bé tóc dài. Với phù thuỷ nhóc, từ thích đó cũng giống như nó thích vuốt ve Shak và con sư tử có bộ lông đen tuyền này cũng thích được nó vuốt ve thôi. Phù thuỷ nhóc lo ngại nhìn những con số đang đếm ngược… 5… 4… 3… Cô bé tóc dài vẫn còn cách một khoảng khá xa, như thế thì cô bé sẽ không kịp qua đường, dĩ nhiên thằng con trai sẽ bắt kịp và chuyện này không hay tí nào. Nhiệm vụ của nó là ngăn chặn chuyện này. Chỉ tay về phía cái cột đèn hiệu, phù thuỷ nhóc tập trung cho một lời nguyền. Nhưng nó chưa kịp ra tay thì một thứ ánh sáng chói qua làm nó phải nhắm nghiềm mắt lại. Hé mắt vừa đủ để nhìn, nó nhận ra đó là ánh sáng màu bạc, thứ ánh sáng xuất hiện mỗi khi Thiên Sứ của Thung Lũng Xanh đi qua. Mọi thứ phía dưới kia đều trở nên đông cứng, họ bị Đóng Băng. Nó chẳng tỏ ra ngạc nhiên gì, và với bộ mặt “bị thọc gậy bánh xe”, nó quát:
Kent! Đừng có phá tôi!
Một người con trai dong dỏng cao, mặc một chiếc áo choàng long lanh ánh bạc. Hắn đang cười thật tươi, ra vẻ thích thú. Con người đó là “cậu chủ”, người ta gọi vậy là vì hắn là con trai của tộc trưởng Thung Lũng Xanh, giống như hoàng tử của một vương quốc. Không biết có phải vì vậy mà hắn có cái lối cười dễ ghét như thế? Cách cười có vẻ ngạo mạn, phù thuỷ nhóc cũng chỉ ghét có cái cười… Nó và hắn biết nhau quá rõ. Hắn vẫn thường đi dạo quanh Thung Lũng Ma, ừ thì hắn không sợ đụng độ với dân trong Thung Lũng, mà bộ tộc của nó cũng chẳng ai làm hại gì hắn. Một điều đặc biệt ở hắn là hắn có quyền cao nhất trong Thung Lũng Xanh và phép thuật của hắn tỉ lệ thuận với quyền lực. Đó là vì sao không ai dám làm gì hắn. Nó vẫn thắc mắc về điều đó và cha nuôi giải thích rằng đó là sự khác nhau giữa hai vương quyền của hai bộ tộc. Và sự khác nhau lớn nhất là bộ tộc ở Thung Lũng Xanh có trái tim màu đỏ, điều đó có nghĩa là họ có tình yêu. Phù thuỷ nhóc vẫn ghen tị rằng tại sao nó không thể yêu thương. Cha nuôi chỉ nói rằng đó là định mệnh của nó. Vậy thì tại sao định mệnh không cho nó được sinh ra ở thế giới loài người hay trong Thung Lũng Xanh? Nó chẳng có câu trả lời và suốt mấy năm qua nó cũng chẳng thèm tìm câu trả lời.
Những Thiên sứ có đôi cánh màu trắng bạc mượt mà và ánh lên những giọt sáng long lanh. Khuôn mặt người con trai đó thật xứng với danh hiệu Hoàng tử, khó so sánh được hắn với cái gì. Hắn đẹp.
http://tn3-2.deviantart.com/300W/large/indyart/anime/Angel_boy_with_bandages_XP.jpg


-Là con gái à?
-Thì sao?
-Không thấy kì lạ là bạn sống ở Thung Lũng Ma sao?
-Điều đó liên quan đến bạn à?
-Vì tất cả cư dân trong Thung Lũng Ma…
-Vì tôi là đồ lạc loài! Còn mấy người là đồ phá bĩnh đáng ghét!
Hắn cười. Phù thuỷ nhóc khó chịu với cái cách hắn nhìn nó, nhìn mái tóc của nó. Dù sao hắn cũng thân thiện, hơn những gì nó được nghe về những Thiên sứ.
-Nhóc có mái tóc đẹp ghê!
-Đừng có lại “Isei… Isei…” nữa, tôi ngán.
-Isei? Họ gọi bạn là Isei à? Họ có vẻ tôn trọng bạn?
Nhếch mép cách đùa cợt, phù thuỷ nhóc lải nhải vài câu thơ về Isei
-Ồ! Thế ra Isei đối với Thung Lũng Ma khó chịu nhỉ? Lẽ ra bạn nên biết Isei là thiêng liêng đối với chúng tôi.
Ánh mắt hắn nhìn xoáy vào nó, như thể hắn muốn nói với nó cái gì đó nhiều hơn là câu thoại ngắn ngủn kia, nhưng “cái gì đó” xem ra quá cao xa với nó. Phù thuỷ nhóc chỉ lắc đầu rồi quay đi, cũng không quên ném lại phía sau một nét nhìn dò xét khó hiểu. Buổi sáng đầu tiên gặp gỡ diễn ra bằng những câu hỏi và kết thúc cũng bởi một dấu hỏi lớn. Từ đó phù thuỷ nhóc thấy hắn thường xuyên ở bất cứ đâu trong khu rừng rộng lớn duy nhất ngăn cách hai Thung Lũng. Hắn thường lên giọng lải nhải về thứ phép thuật tập tễnh của nó, rồi biểu diễn hàng loạt những phép thuật lạ lùng, điều làm phù thuỷ nhóc lưu ý là những phép thuật đó luôn làm cho không gian xung quanh hắn có vẻ ấm áp lạ thường. Có lẽ nó không bao giờ bước được vào cái không gian đó.

nhok_Mag
21-01-08, 11:10 PM
(tiếp nữa nèy)
----------------------------

-Lâu rồi nhỉ?
-Kent… Tôi phải làm việc này, đó là công việc của một phù thuỷ. Dĩ nhiên nếu bạn cứ xen vào thì…
-Bạn sẽ làm gì tôi thế Isei?_ Ít ra thì còn một người gọi nó là Isei với vẻ tôn trọng, hắn quen gọi nó là Isei hơn là Jane, mà cũng chẳng ai nhớ tên thật của nó nữa_Tại sao bạn cứ phải nấp trong cái hiệu là phù thuỷ mãi thế! Cứ để cậu ta làm những gì cậu ta thích đi Isei_Hắn vừa nói vừa nhìn xuống con phố nhỏ, thằng con trai bị đóng băng trông có vẻ hài lòng vì lần đầu tiên hắn có cơ hội lớn đến thế.
-… Tôi không thể, Kent. Bạn cũng biết, tôi là kẻ lạc loài, kẻ lạc loài thì chỉ được phép thi hành mà không có quyền từ chối, hiểu không? Chúng tôi không bao giờ biết khóc. Đừng gọi tôi là Isei nữa!
Thấy phù thuỷ nhóc có vẻ bực tức, Thiên sứ vẫn cười, nhưng cái cười của hắn trông như là thương hại.
-Được rồi Isei, bạn có thể làm việc này trong hôm nay. Nhưng… ngày mai là Giáng Sinh, hiểu chứ nhóc! Bạn nên có một món quà cho bọn họ đi Isei. Và bạn cũng cần một món quà cho chính mình…
Để lửng câu nói của mình, Kent nhún vai cười hiền. Phù thuỷ nhóc thở dài, liếc nhìn Kent để chắc rằng hắn không can thiệp một lần nữa. Hắn búng tay, một luồng sáng loé lên, mọi thứ bên dưới lại diễn ra bình thường. Phù thuỷ nhóc nhân thời gian quý giá đó lẩm bẩm vài câu. Phép thuật của nó hiệu nghiệm ngay lập tức, cái đèn màu đỏ bật sáng, hàng loạt xe cộ ngơ ngác nhìn, riêng thằng con trai lại thở dài ngán ngẩm. Phù thuỷ nhóc vẫn không hiểu trái tim thằng con trai đó vì sao lại đập loạn nhịp, vì nó quá yếu à?
-Bạn làm tốt đấy Isei.
-Cám ơn_Nó nhe răng cười_Cám ơn đã để tôi làm việc của mình.
-Việc đó không phải của bạn, Isie. Bạn vẫn còn sống trong chính bản thân mình, sao không thoát khỏi nó đi!
-Lại thế nữa Kent. Bạn biết là tôi không còn định mệnh nào khác, tôi đã sinh ra để làm một phù thuỷ, tôi không chối bỏ tôi được.
-Nếu bạn không phải là bạn. Nếu bạn có một định mệnh khác thì sao. Tin tôi đi Isei! Bạn cần phải làm rõ việc này chứ. Cả Thung Lũng Ma đâu ai là có ước mơ kì lạ như bạn.
-Kent! Biết gì về tôi? Bạn cứ làm Hoàng Tử là đủ, và đừng gọi tôi là Isei!
Phù thuỷ nhóc quát với một Thiên sứ. Mỗi lần nó mắng Kent đừng gọi nó là Isei, nghĩa là nó đang bực. Lần này nó bực vì Kent nói đúng. Cả Thung Lũng Ma chỉ mỗi mình nó muốn thoát khỏi bộ tộc, muốn tự do. Và điều đó gần như không tưởng.
Kent vẫn bình tĩnh, hắn dịu giọng.
-Bạn nên suy nghĩ… Isei!
Hắn biến mất, biến mất với ánh sáng bạc. Phù thuỷ nhóc nhìn theo không giấu được sự ngạc nhiên. Dù sao hắn cũng làm nó bực lắm, nó chẳng còn vui vẻ gì với nhiệm vụ vừa hoàn thành, bộ mặt nhăn nhăn khiến nó trông tức cười. Về lại cái nhà kho cũ kĩ, phù thuỷ nhóc chui ngay vào góc, nơi đặt bộ áo choàng và chiếc khăn lớn. Mùa đông lạnh thiệt, thế mà đến Giáng Sinh rồi, mùa này đối với Thung Lũng Ma chẳng là gì ngoài việc nhăn nhó vì lạnh. Nhưng với Thung Lũng Xanh thì khác, mỗi dịp Giáng Sinh, từ bìa rừng, có thể nghe được tiếng hát trong trẻo của hàng ngàn thiên thần tí hon mang ánh sáng đủ màu, có thể cảm nhận tí hơi ấm phát ra từ Thung Lũng Xanh. Thung Lũng Xanh luôn ấm áp như thế.
Phù thuỷ nhóc nhớ đến những lời nói của Kent, Hoàng tử từng nói với nó nhiều lần như thế…
-Bạn đến Thung Lũng Xanh nhé!
-Giỡn hả Kent, tôi là phù thủy. Ở trong Thung Lũng vào mùa đông và không được đi quá bìa rừng, nghe rồi chứ!
-Ừ, tuỳ bạn… Này! Thử bước đến gần tôi đi, trông nhóc lạnh lắm.
-Kent, tôi không đùa!
-Tôi thấy bạn thích bước qua ánh sáng của Thiên sứ mà.
-Grmm… Tôi là phù thuỷ, nghe chưa hả? Tôi phải nhắc cho bạn bao nhiêu lần về điều này hả Kent, một phù thuỷ không bao giờ có thể yêu thương bất cứ thứ gì và không bao giờ biết khóc.
-Thế còn Shak? Nó yêu thương bạn và bạn cũng yêu thương nó, bạn yêu cha nuôi, yêu những Tinh Linh trốn khỏi hang núi hay những Yêu Tinh nghịch ngợm phá nát đám cỏ thuốc của bạn, nhưng bạn có giết chúng đâu!... Trong bạn có tình yêu đó Isei!
-… Và… tình yêu đó có thể giết bạn đó Kent. Để tôi yên xem nào!
-Ha ha ha…
Tiếng cười giòn vang, nó cũng bật cười. Lần đó là lần đầu tiên nó thấy gần gũi một Thiên sứ đến thế và vui vẻ đến thế, và ấm áp đến thế…
Và vì quá ấm áp đến nỗi nó giật mình loạng choạng, nó gần lạc hướng ra khỏi ranh giới mất rồi. Nó lắc mạnh đầu, đám tóc ngắn cũng lắc lư. Trông thấy mái tóc đó, nó luôn phải suy nghĩ. Có thật là nó có thể có một thân phận khác? Những chuyện này khiến nó đau đầu ghê gớm…
-Hôm nay bạn thế nào, Isei?
-Vẫn còn sống, Kent ạ! Bạn không cần hỏi tôi với cái giọng đó nữa đâu.
-Tôi quan tâm đến bạn mà.
-Ồ thế sao? Quan tâm là gì?
-Là tôi sẽ kêu tên bạn khi không thấy bạn vào rừng như thường ngày, là tôi sẽ giúp bạn đứng dậy khi bạn trượt ngã, là tôi sẽ hỏi thăm nếu bạn thấy rằng mình không ổn, Isei.
-À! Thế thì cũng giống tôi quan tâm đến Shak lúc nó ốm.
-Mmm… Khác mà…
-Ha ha… Kent, tối rồi, bạn mà không có mặt trong buổi cơm tối với tộc trưởng Thung Lũng Xanh thì rắc rối lớn đấy.
Kent cười toe, hắn luôn như thế, nụ cười của hắn ấm áp lạ. Phù thuỷ nhóc ghét cái cười đó vì nó không thể với tới, khoảng cách giữa nó và mọi người trong Thung Lũng Ma rất xa. Người duy nhất coi nó là bạn lại là người của Thung Lũng Xanh, “những kẻ cản đường đáng ghét”. Kent coi nó là bạn, phải, nhưng cho dù thế, khoảng cách giữa nó và hắn vẫn còn xa, xa lắm. Từ lâu nó đã có cảm giác nó không tồn tại trên đời, vì chẳng ai thừa nhận sự có mặt của nó. Kent làm nó cảm thấy vui nhưng cũng đau lắm. Nó cảm thấy như không bao giờ có thể đứng cạnh hắn…
http://antena.de/antenna-flog/more-images/snow2006-screenshot.jpg

nhok_Mag
21-01-08, 11:13 PM
(cuối... cuối... cuối cùng là...)
--------------------------
Con phố nhỏ đông nghẹt người. Mọi người đều mặc đủ ba áo choàng vì tiết trời quá lạnh nhưng trông ai cũng phấn khởi, Giáng Sinh là dịp lễ lớn mà. Phù thuỷ nhóc lạnh cứng cả hai tay, đôi găng nó mang không đủ ấm khiến hai tay nó tê cứng. Nhận thấy sự có mặt của Kent qua luồng sáng bạc, phù thuỷ nhóc vẫy tay chào, nhưng như thế không có nghĩa là nó sẽ bỏ qua nhiệm vụ lần này, nó quyết làm cho thằng con trai tội nghiệp kia bỏ cuộc.
-Chào, Kent.
-Isei, chào nhóc… Hôm nay bạn không sao đó chứ!
-Ý bạn là tôi sẽ bị gì hôm nay à?
-Không không. Tôi nói là bạn đang rất lạnh.
-Mùa đông là thế mà.
Hoàng tử nheo nheo con mắt. Hắn thấy phù thuỷ nhóc không được ổn cho lắm.
-Bạn sẽ làm việc đó với đôi tay run rẩy vì lạnh à?
-Tôi phải làm. Vì nếu không tôi sẽ phải trở về “nơi đó” mà bắt đầu lại 16 năm với “Isei”.
-Chưa hiểu rồi nhóc, bạn cần tôi giúp đỡ nhiều hơn thế này.
-Và bạn sẽ giúp tôi làm cho cậu trai kia vui vẻ hơn sau khi tôi làm phép thuật trên hắn.
-Tệ lắm Isei, bạn làm thế thật à? Bạn không hiểu là không ai có thể làm mất đi tình yêu nơi con người sao? Đó là thứ mà tạo hoá dành tặng những người có trái tim màu đỏ… Jane ạ!
Kent nhìn thẳng vào mắt nó, ánh nhìn đó sâu thăm thẳm, lần đầu tiên hắn gọi nó là Jane. Nó nghĩ về chuyện tối qua, nó đã nghĩ là mình biết yêu thương, tình yêu làm nó thấy ấm áp. Thằng con trai kia sẽ cảm thấy thế nào nếu nó lấy đi tình yêu trong hắn? Nó nghĩ về nó suốt 16 năm sống trong sự yêu thương nhưng lại chẳng nhận ra. Quyết định đối với nó quá khó, vì nếu không nó sẽ quay về Thung Lũng Ma…
Như đã quyết định, phù thuỷ nhóc búng ngón tay. Thiên sứ mỉm cười như đã đoán trước một điều bất ngờ. Không phải cái đèn đỏ bật sáng đột ngột mà là không cái đèn nào sáng cả. Phù thuỷ nhóc đã cúp toàn bộ hệ thống đèn hiệu trong con phố đó…
-Bạn đã thắng Kent.
-Không phải tôi mà là bạn đã thắng, nhóc ạ.
Phù thuỷ nhóc nhìn Kent, Thiên sứ cũng nhìn lại nó, ánh mắt chất chứa nhiều điều.
Dưới phố, thằng con trai lắp bắp gì đó với cô bé tóc dài, người ta thoáng thấy đôi má đỏ ửng của cô bé vô tư. Trông con phố nóng lên một tình yêu giữa tuyết lạnh.
-Bạn qua được cái gọi là phù thuỷ trong bạn rồi đó. Bạn có biết là trái tim bạn rất nóng không? Nó nóng vì lửa. Bạn sở hữu trái tim của lửa, nó màu đỏ Jane ạ. Đó là lý do vì sao bạn khác những phù thuỷ, vì bạn được sinh ra ở Thung Lũng Xanh.
Bằng tất cả sự ngạc nhiên, phù thuỷ nhóc ngẩn ra mà nhìn Kent. Nó không tưởng tượng được những gì Kent nói là thật.
-Kent… chuyện này… chuyện này…
-Bạn là một người kì lạ nhất, Jane. Bạn mang hai dòng máu, cha nuôi của bạn, ngài Grick, thật sự là cha ruột, người đã cứu mẹ bạn, một Thiên sứ khỏi một tai nạn. Đó là lý do vì sao ông ấy luôn yêu thương một “đứa con nuôi” lạc loài cho dù cả bộ tộc của ông đều ghét bỏ nó. Mẹ bạn quá yếu và đã mất sau khi để lại cho ông một đứa con gái có mái tóc bạch kim, đó là dấu hiệu của một Thiên sứ.
-… Bạn… Bạn nói tôi là một Thiên sứ?
-Bạn là một phù thuỷ, Jane. Nhưng trong bạn là trái tim một Thiên sứ. Bạn luôn làm cho mọi người trong bộ tộc cảm thấy khó chịu vì quanh bạn là sự ấm áp của một Thiên sứ. Đó là lý do vì sao tôi quan tâm đến bạn, nhóc ạ. Bạn là một người đặc biệt.
-…
-Bạn cho họ một món quà rất lớn, đó là tình yêu. Và bạn đáng nhận lại một món quà lớn hơn…
Phù thuỷ nhóc thấy Kent đến gần nó, nó không nhớ là Kent nói gì vào tai nó, chỉ biết Thiên sứ đã đánh rơi trên môi nó một nụ hôn.
http://randomc.animeblogger.net/image/Inukami/Inukami%20-%2026%20-%20Kiss.jpg
-------------------------
phù hết hơi! bài này có ý nghĩa nhất khi đọc nó giữa mùa đông... tiếc là Mag hok post kịp ^.^ thông cảm nha!
Thân!

Lucifer's
22-01-08, 10:57 AM
Câu chuyện khá là cảm động nhưng mà nè, bây giờ qua mùa xuân rùi
bạn có thể post vài câu chuyện mang hơi ấm mùa xuân được không...

¯LuckyStar¯
22-01-08, 11:28 AM
Mag viết truyện hay quá , ủng hộ Mag viết tiếp nè ^__^!

¶«µßø_C1
22-01-08, 02:44 PM
đọc mới có 1 phần mà cũng cảm thấy hay ồy (sr zì nó hơi dài ) phát huy tiếp nhé Mag lần sau Bo đọc hết cho

nhok_Mag
22-01-08, 04:16 PM
Ui ui! cám ơn rất rất nhìu vì đã cố géng đọc truyện của Mag (nhất là L :D). Cứ yên tâm là Mag hem có hết ý tưởng đâu, các bạn đều có thể góp thêm ý tưởng cho Mag viết típ, mong nhìu ý kiến đóng góp của các bạn.
thanks các bạn đã quan tâm theo dõi, xin chào tạm biệt và... HẸN GẶP LẠI =))

Lucifer's
24-01-08, 06:42 PM
Lần sau hi vọng Nhokmag post bài dài 5 trang :D