View Full Version : Tigôn
amy_chaunguyen
02-02-08, 02:50 PM
6h sáng, ấy thế mà nắng đã chiếu xuyên qua khe cửa, oà vào lòng rồi nhẹ nhàng nhảy nhót lên khuôn mặt nhỏ xinh và rồi đánh thức cô bé dậy. Mở toang cửa sổ và cửa chính của phòng, cô bé để mặc sức cho những tia nắng ấy tung tăng và rồi bước ra ngoài ban-công để tận hưởng cái khí trời ấm áp mà mùa xuân mang lại, và dư âm đâu đó là một chút dỗi hờn của đông sầu lạnh lẽo. Trong gió thoảng, cô bé còn nghe được một mùi hương thật nhẹ nhàng và tinh khiết, mùi hương mà cô bé cho rằng nó toả ta từ giàn hoa tigôn của nhà đối diện nhưng không thật dám chắc. Quả thật, thì mùi hương ấy cũng lạ và bí ẩn như ngôi nhà và người chủ nhân ấy vậy. Từ khi người chủ mới chuyển đến cách đây 3 tháng thì gian cửa chính luôn khép cửa, đôi lúc lại vang lên những tiếng thở dài buồn vời vợi…Nhưng cô bé không mấy quan tâm đến bởi vì cô bé nghĩ rằng đôi lúc sự quan tâm ấy lại chẳng được ai biết đến…
Và rồi vào một đêm có bão, cơn bão dữ tợn cáu xé màn đêm vô tội và rồi la hét như những mãnh thú dữ tợn. Nằm trong phòng, cô bé lo lắng cho những ánh nắng ban mai, có lẽ chúng sẽ không đến thăm cô bé vào sớm mai nữa, cô bé lo lắng cho mùa đông, có lẽ cơn bão dữ tợn ấy đã xua tan đi cái dư âm cuối cùng ấy, và cô bé lo lắng cho…giàn hoa tigôn của gian nhà đối diện nữa. Thế là suốt đêm đó cô bé không ngủ, đợi đến khi bão ngừng hẵn, cô bé chạy vội ra ban-công, lúc ấy trời chưa sáng, độ khoảng 4h thôi. Nhìn ngoài trời, cái áo khoác đen của con mãnh thú đêm qua còn bỏ lại đấy khiến cho cô bé đôi lúc run lên vì sợ. Tuy nhiên cô bé vẫn tò mò không biết giàn hoa tigôn thế nào rồi. Nhưng vì trời tối quá nên cô bé cũng không nhìn thấy rõ lắm. Cô bé định vào phòng bật đèn lên để nhìn rõ hơn thì bỗng nhiên gian nhà đối diện sáng lên.Do quá bất ngờ nên cô bé nấp vội vào một góc nhỏ ở ban-công. Thường thì trên tầng hai của ngôi nhà ấy không bao giờ sáng đèn cả, nói cho đúng hơn là từ ngày những người mới dọn đến ở, chỉ có tầng trệt cô người làm mới mở đèn thôi. Và rồi sự tò mò khiến cô bé ngồi yên chăm chú nhìn sang. Đó là một thanh niên chạc khoảng 20 tuổi, vóc người không cao lớn cho lắm, dưới ánh nến, cô bé kip nhận ra khuôn mặt thon gầy có vẻ mệt mỏi của cậu. Chàng trai lấy ngọn nến soi vào giàn hoa, có lẽ cũng lo lắng cho chúng lắm. Theo ngọn nến, giàn tigôn hiện ra thật thương tâm, có lẽ nó đã bị trận bão đêm qua vùi dập khiến cho những cành tigôn nằm ngổn ngang, những cánh hoa có lẽ cũng bị cơn bão ấy lấy đi làm chiếm lợi phẩm. Tưởng đâu chàng trai sẽ tu sử lại chúng, nhưng không, cô bé bất ngờ khi chàng trai ấy ngồi xuống, thẩn thờ, và hình như là cậu ấy….”khóc”. Thế là cô bé đứng dậy, theo phản xạ tự nhiên của một fan thích đọc chuyện cộ tích, cô bé dõng dạc:
-”làm sao cậu khóc?”
Đột nhiên chàng trai đứng dậy, thổi tắt ngọn đèn, có vẻ sợ hải rồi lao vội vào nhà, đóng kín cửa lại trước sự bất ngờ khiến cô bé cứ ngẩn ra. Cùng lúc đó, có tiếng gõ cửa phòng:
-Em dậy rồi à, ngủ một ít nữa đi, mai là chủ nhật mà!
-Vâng, em ngủ ngay đây ạ!
Mang theo sự tò mò, cô bé leo lên giường và đi sâu vào giấc ngủ….
Do thức cả đêm qua và sáng nay cũng chẳng cỏ tia nắng mai nào đánh thức nên cô bé đánh 1 giấc tới 10h sáng, tuy thế, trông cô bé vẫn có vẻ mỏi mệt lắm. Bước ra khỏi giường, cô bé rửa mặt rồi ăn sáng cùng chị. Sực nhớ lại chuyện đêm qua, cô bé vội bỏ bửa nữa chừng rồi chạy lên ban-công. Em ngỡ ngàng khi thấy giàn hoa đã được chỉnh sửa lai ngay ngắn, tuy không được xanh tốt như mọi khi, và những cánh hoa cũng không còn nữa, chính điều này lại càng khiến cho cô bé thêm tò mò. Thế rồi cô bé lại chạy vội xuống tiếp tục bữa ăn và hỏi chị về ngôi nhà đối diện. Thì ra chị ấy cũng như cô bé, cũng chẳng biết gì về ngôi nhà ấy cả…Tuy nhiên trí tò mò thúc giục cô bé tìm hiểu về ngôi nhà bí ẩn….
amy_chaunguyen
02-02-08, 02:51 PM
Kết thúc kì thi học kì, cô bé được trường cho nghỉ một tuần, lúc bấy giờ cô bé đã lập sẵn cho mình nguyên một kế hoạch để làm quen cho bằng được cô người làm ở ngôi nhà ấy. Theo như cô bé thám thính được thì cô giúp viêc ấy thường dậy sớm để chạy bộ. Thế là đêm đó, cô bé ngủ sớm để ngày mai “hành động”.
Đúng 4h, chuông đồng hồ vang lên từng hồi dai dẵng, cô bé với tay tắt vội chiếc đồng hồ rồi khoác nhẹ chiếc áo, mang giày và…xuống phố. Nhìn lên ngôi nhà ấy, cô bé chẳng thấy gì ngoài màu vàng nhạt mà ành đèn đường phả vào, lắc nhẹc chiếc đầu nhỏ xinh, cô bé chạy vội đến công viên. Quả thật như dự đoán, ở đây, cô bé bắt gặp cô giúp việc đang múa bài tập dưỡng sinh, cô bé cũng loay hoay một vài động tác mà mình đã học được ở trường. Sau một tiếng đồng hồ, cô bé lai tiếp tục theo chân cô giúp việc đến một ngôi chợ, có lẽ cô ấy đang mua thức ăn sáng cho cậu chủ. Xong xuôi, cô bé lại tiếp tục theo chân cô về nhà mà chẳng nghĩ ra câu nào để làm quen cả. Đang thẩn thờ tưởng rằng hôm nay mình chẳng có thu hoạch nào thì “xoạt”, chiếc bịch nilon mà cô giúp việc đang cầm bỗng nhiên rách toạt làm rơi rãi những trái lê khắp đường, cô bé luống cuống chạy lại giúp nhặt chúng lên, cô bé không ngờ lại có một sự tình cờ “lợi ích” đến như thế. Thế là sẵn dịp cô bé làm quen và tự giới thiệu…
Thì ra cô giúp việc biết cô bé là người hàng xóm đối diện của mình, và lợi hại hơn là cô ấy biết cô bé là “cái đuôi” từ sáng sớm. Mặt cô bé ửng đỏ lên vì ngượng và kể tất cả câu chuyện mà cô bé chứng kiến được vào đêm bão cho cô giúp việc nghe với ý muốn biết về chàng trai kia một chút. Nói đến đây cô giúp việc mới thở dài và lắc đầu, cô bảo cậu chủ không muốn ai biết chuyện của mình, nhưng cô thương cho cậu ấy, muốn cậu ấy có một người bạn để tâm sự.
Qua cô giúp việc, cô bé biết được hoàn cảnh khá đặc biệt của cậu. Thì ra cậu ta năm nay vưa tròn 21 tuổi, sống ở Sài Gòn cùng bố mẹ từ nhỏ, người hay đau bệnh nên rất được gia đình quan tâm, nhưng không vì thế mà cậu ta mắc bệnh “công tử”, mà trái lại, cậu tỏ ra rất lễ độ và hiếu thảo. Nhưng rồi điều không may đã xãy đến với gia đình cậu. Vào một chuyến du lịch mừng cậu ấy nhận được giải thưởng trong cuộc thi sáng tác tranh, tại sân bay, bố mẹ cậu ấy phát hiện quên mang thuốc cho cậu nên bảo cậu ở lại để học quay trở về lấy, trên đường về nhà, hai ông bà không may bị va vào một chiếc xe tải. Đến bệnh viện, gặp mặt bố mẹ lần cuối, cậu còn thấy trên tay người bố vẫn đang cầm chặt hộp thuốc. Từ đó trở đi, cậu căm ghét cái thành phố với xe cộ tấp nập, nơi đã cướp đi vĩnh viễn cái hạnh phúc nhỏ nhoi của cuộc đời cậu, cậu căm ghét cả bản thân mình, cậu không muốn nhìn lại chúng nữa nên quyết định mua lại ngôi nhà này và dọn hẵn xuống đây. Nói rồi cô giúp viêc lắc nhẹ đầu và bước tiếp. “Không ngờ anh ta lại có một hoàn cảnh đặc biệt đến thế”, cô bé nhủ thầm.
Vừa về đến nhà, cô giúp việc ngỏ ý mời cô bé cùng qua dùng bữa, cô bé mừng thầm trong bụng giả vờ ngần ngại một chút nhưng rồi cũng nhận lời, hi vọng nhờ thế mà có thể tiếp xúc cùng chàng trai đặc biệt này. Sau khi bữa sáng hoàn tất, cô giúp việc bảo cô bé mang phần ăn lên cho cậu chủ cùng một cái nháy mắt, cô bé nhoẻn miệng cười như hiểu ý và rồi bước lên cầu thang. Gõ cửa phòng mãi mà không thấy tiếng trả lời, cô bé đẩy nhẹ thì thấy không khoá cửa, do quá tò mò nên cô bé đã cho sự bạo dạn của mình ngự trị. Bước vào phòng, cô bé đặt vội phần ăn xuống rồi ngước nhìn lên những bức tranh treo đầy trên tường. Bức tranh đầu tiên mà cô bé thấy đó là một giàn hoa tigôn thật đẹp với một vài bóng dáng người, cùng với một dấu mộc, có lẽ đây là bức tranh mà cậu ấy đã đoạt giải trong kì thi sáng tác tranh mà cô giúp việc kể lại hồi sáng. Tiếp đến là một loạt bức tranh nữa nhưng đề toàn là cảnh vật, ít thấy dáng người xuất hiện trong tranh của cậu, có lẽ cậu ta ghét con người lắm thì phải. Đang thẩn thờ vớt những bức tranh ấy thì có tiếng người sau lưng:
-Cô đang làm gì ở đây thế?
Một giọng nói có vẻ yếu ớt nhưng cũng đủ làm cho cô bé giật bắn người vì trạng thái của mình lúc bấy giờ. Quay người lại, cô bé kịp nhận ra đây chính là chàng trai hôm nọ mình gặp. Anh ta sở hữu một làn da trắng xanh, một đôi mắt đen to nhưng như muốn nhắm lại vì mõi mệt…Cô bé chợt giật mình thái độ nhìn chằm vào chàng trai lúc này và nghĩ rằng cậu ta sẽ tức giận và tống mình ra khỏi nhà cho mà xem. Nhưng không, cậu ta chỉ ngoảnh mặt đi và tiến về một phía góc tối, nơi có một cửa sổ nhỏ đủ để nhìn thấy giàn hoa tigôn và xuyên qua ban-công của cô bé.Giữ vẻ điềm tỉnh, cô bé tiến lại gần:
-Trông anh có vẻ mệt?
Cậu đáp lại bằng sự yên lặng, nhưng cô bé vẫn tiếp:
-Những bức tranh của anh đẹp thật, anh đã từng học vẽ à?
Chàng trai cũng chẳng nói gì. Cô bé thật bất ngờ vì thái độ ấy và tìm mọi cách để chàng trai mở miệng. Thế là cô bé tiến lại bức tranh hoa tigôn của cậu và cầm lấy nó, tiến đến ban-công và ra vẻ hù doạ:
-Nếu anh không trả lời, tôi sẽ ném xuống nhé!
Ánh mắt chàng trai lúc này dõi theo hành động của cô bé nhưng vẫn không mói gì
-3…2….1, tôi ném đấy
Thế rồi cô bé nhẹ buông tay nhưng chỉ với ý hù, nhưng không ngờ cậu ta vẫn im lặng như đoán được ý đồ của cô bé. Thấy áp dụng cách này không thành công, cô bé rút tay lại, định đem bức tranh trả lại cho cậu. Bỗng
-“Xoảng”
Tay cô bé vô tình va vào ban công và rồi bức tranh rơi xuống không mong đợi trước sự bất ngờ của cô bé và…chủ nhân của nó!
amy_chaunguyen
02-02-08, 02:51 PM
Cô bé lúc này chẳng biết làm gì, chỉ đứng đó và… thản người ra, khi nhận thức được sự vô ý của mình thì miệng ríu rít xin lỗi. Chàng trai cũng chẳng nói gì, chỉ thấy một thoáng buồn hiện lên khuôn mặt mệt mỏi của cậu. Điều này càng làm cho cô bé hối hận về hành động của mình hơn.
-“Sao anh ta không tức giận nhỉ, bức tranh này quan trọng với anh ta lắm cơ mà! ” cô bé nhủ thầm
Và rồi khẻ nói:
-“Anh yên tâm, tôi sẽ trả lại anh bất tranh đó một cách nguyên vẹn vào một ngày gần nhất”
Chàng trai lúc này mới lên tiếng:
-“Thôi được rồi, cô đi đi, tôi mệt lắm”
Cô bé bước ra mang theo một sự hối hận và thất vọng vô cùng…
Chạy vội đến bức tranh bị rơi, cô bé vội nhặt những mẩu kiếng bị vỡ *** ra khắp đường và rồi nhặt lấy bức tranh. Lúc này cô bé mới hoảng hồn vì bức tranh đã bị một vết bẩn do vũng bùn kế bên:
-“Không xong rồi, phải làm sao bây giờ, anh ta sẽ giết mình chết mất”
Chẳng biết làm thế nào, cô bé chỉ biết nhặt bức tranh lên và lũi thũi bước về nhà…
Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa vươn mình thức giấc và rồi đổ những ánh ban mai đầu tiên xuống con phố dài thì cũng là lúc cô bé cùng chiếc xe đạp dạo vòng khắp các hiệu sách để tìm mua một chiếc khung hình thật giống như cái ban đầu để lồng bức tranh vào. Nhưng chạy khắp các nhà sách cô bé chẳng thể nào tìm thấy chiếc khung hình đặc biệt ấy cả mặc dù là hiệu sách lớn. Đó là một khung hình màu tím hồng, trông nó giống như màu sắc của những bông hoa tigôn buồn sầu lắng vàcảcáidáng hình của chúng cũng thật giống những bông hoa tigôn, cô bé thiết nghĩ có lẽ chành trai phải yêu hoa tigôn lắm!
Sau khi đi khắp các hiệu sách mà chẳng thể nào tìm được khung hình ấy, cô bé quyết định đi đến một nơi chuyên bán những khung hình với hi vọng có thể tìm kiếm một cái tương tự như thế. Khi vừa đến nơi, cô bé gợi ý cho ông chủ về mẫu mã, ông ta đưa cô bé đến một khu vực, nơi chứa toàn những kiểu dáng khung ảnh bắt mắt, ngộ nghĩnh với màu của hoa tigôn. Cô bé đưa ánh mắt thích thú và hồi hộp tìm khắp nơi, nào là hình những chiếc là, hình li trà, ông mặt trời…nhưng cô bé chẳng tìm đâu ra hình những bông hoa tigôn cả, đang dõi theo những khung hình với ánh mắt dò tìm thì bỗng cô bé bỗng giật mình bởi tiếng nói sau lưng:
-Cô sẽ không thể nào tìm được khung hình ấy đâu!
-“Sao anh lại ở đây?” Cô bé ngạc nhiên khi thấy chàng thanh nhiên cạnh nhà đang đứng ngay bên cạnh
-Thì cũng như cô thôi, đến đây tìm khung hình, nhưng không phải là khung hình ấy đâu
Nói rồi chàng trai quay lưng bỏ đi để mặc cô bé đứng đó cùng sự ngở ngàng.Cô bé bỏ dở chiếc khung hình đang cầm trên tay và đuổi vội theo chàng trai.
-Thì ra anh cũng biết chạy xe đạp à?
Vừa đạp nhanh theo chàng trai, cô bé vừa nắt chuyện. Anh ta cũng chạy chậm như cũng muốn cô bé theo cùng.
-“Anh còn giận tôi chuyện hôm đó không, thiệt thì hôm ấy tôi không cố ý đâu, , xuôi thật nhỉ, anh đừng giận tôi nữa nhé!”
Chàng trai vẫn im lặng nhưng vẻ mặt không còn vẻ khó chịu và mệt mỏi như hôm trước nữa. Cô bé thấy thế càng mạnh dạng hơn:
-Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ra ngoài và chạy xe đạp đấy, trông chẳng khác gì là một cậu học sinh cấp 3 vậy, mà anh vẫn còn trẻ mà đúng không?
Cô bé tiếp tục độc thoại:
-Anh thấy không khí bên ngoài thế nào? Mà tôi cũng phục anh thật đấy. Nếu là tôi, tôi chẳng thể nào ở trong nhà và đóng cửa suốt ngày như anh đâu. À mà hình như anh thích hoa tigôn lắm thì phải?
Nói đến đây bỗng dưng khuôn mặt chàng trai sầm lại:
-Cô muốn biết những điều đó lắm à?
Cô bé chau mặt:
-Có thể nhưng nếu anh thích trả lời, chứ tôi đâu phải là một người thích tò mò chuyện của người khác
-Có đúng không vậy?
Chàng trai hỏi lại cùng một nụ cười thật hiền. Đây là lần đầu tiên cô bé thấy chàng trai cười, nó thật nhẹ nhàng nhưng cũng ấm áp biết bao. Thế là hai người cứ đạp xe trên những đoạn đường còn lại mà không nói bất cứ một lời. Tuy thế trong tim họ bỗng dâng lên một cảm giác thật ấm áp…
Hai chiếc xe đạp dừng lại trước nhà, cô bé tỏ ý chào tạm biệt chàng trai:
-Thôi tôi vào nhà nhé, còn chuyện bức tranh tôi sẽ…
Chàng trai ngắt lời:
-Tôi đã bảo là không cần rồi mà, cô có tìm hết thành phố này cũng sẽ chẳng ra cái nào như thế đâu. Thôi cứ đưa bức tranh ấy cho tôi, tôi khắc biết phải giải quyết thế nào!
-Chiếc khung ấy quý thế cơ à. Sao anh chắc là tôi không tìm được? Cô bé hỏi gặng
-Thôi vào nhà lấy bức tranh ấy đưa cho tôi nhanh đi, tôi…
Bỗng dưng nói đến đây chàng trai nghẹn cứng và rồi quay lưng bước vội vào nhà! Cô bé tiếp tục sửng sốt vì những hành động lạ lùng của chàng trai…
Sáng hôm sau, không chờ tia nắng ban mai nào đành thức, cô bé vùng dậy thật sớm và tiến những bước chân đầu tiên đến ban-công. Liếc nhìn sang giàn hoa của ngôi nhà bên cạnh, cô bé bắt gặp chàng trai đang tưới nước cho chúng:
-Từ nay đừng ngạc nhiên về điều này nữa nhé, cô sẽ thường xuyên bắt gặp tôi như thế đấy!
Cô bé gật đầu tỏ vẻ đồng ý và rồi bước vội vào nhà.
(còn tiếp)
cô bé này bữa nay làm nhà văn rồi hem, nhớ hồi trước nói với anh la em thích làm nữ danh nhân mà sao bây giờ lại có hứng sáng tác thế, mà anh cũng muốn biết kết thúc của câu chuyện lắm, sao e ko post tiếp?
vBulletin® v3.8.7, Copyright ©2000-2012, vBulletin Solutions, Inc.