Lãng Tử Buồn
25-05-09, 05:48 PM
(???) là một con bé 17 tuổi, cái tuổi mà đáng lẽ trong đầu nó phải có 1 ước mơ nào đó, một suy nghĩ nào đó hay một sự chuẩn bị nào đó cho kì thi đại học năm sau. Nhưng bên trong cái đầu nhỏ nhắn kia dường như là một khoảng trống to lớn, đến nỗi mà chính nó còn không biết to đến mức nào. Nó luôn mong muốn ngày nào đó sẽ có một ai đó hay một điều gì đó khơi dậy được ước mơ nào đó trong nó...
Nó biết vẽ, hát hay, học cũng giỏi. Nhờ vậy mà ít bị lũ học sinh hư hỏng trong trường trêu trọc về cái dáng người “thấp bé xinh xinh” của nó. Cũng bởi vậy mà nó được mọi người trìu mến gọi là (???). Nghe cũng hay hay nên nó chấp nhận cái biệt danh không giống ai và quyết định lấy làm nickname riêng cho mình.
* * * *
Vào hôm ấy, cái ngày mà nó không thể quên và sẽ không bao giờ quên được. Đó là một buổi chiều mùa xuân đẹp lung linh. Những tia nắng ít ỏi còn sót lại của một ngày trôi qua vội vã nhẹ nhàng len lỏi trong các phiến lá xanh mơn của hàng bằng lăng tím được trồng hai bên đường (XXX) con đường vô cùng quen thuộc đối với (???) trong suốt 17 năm qua. Như thường lệ, (???) đang trên đường đi học về, trong miệng ngân nga bài “This is me”_ bài hát yêu thích mà nó có thể hát mọi lúc mọi nơi (trừ khi ngủ!!). Rồi nó suy nghĩ mông lung về chàng hoàng tử nào đó nó vừa gặp tối qua (trong mơ). Nó lơ đãng đến mức không phát hiện ra một đứa con trai nào đó đang chạy sầm sập ngược chiều nó ở bên kia đoạn đường rẽ qua. Mãi đến khi…Rầm…cái thân hình dài dài của chàng ta ngã ra mặt đường thì nó mới choàng tỉnh. Trời cái giỏ xe của nó bị méo mó một cách thảm thuơng. Nhưng dường như nó biết ai là người gây ra việc này nên thì thào nói với người kia:
- Ấy… không….không…sao…chứ???
Rồi khi cái khuôn mặt ấy ngẩng lên nhìn (???). Trơiiìi, thôi chết rồi, chính là người mà nó đã luôn trộm nhìn từ xa trong suốt 2 năm cấp 3. Đó là Phong, anh chàng hot boy của trường học ở lớp 11A7 sát lớp (???). Tim nó như ngừng đập…Nhưng người đối diện kia chẳng nói lời nào mà dựng ngay chiếc xe của (???) lên, kéo vội tay con bé lên yên sau và đạp một mạch về huớng anh ta vừa chạy. (???) lúc này giống y chang một con rối ngoan ngoãn làm theo mọi sự sắp đặt của ai kia mà không biết chuyện gì đang xảy ra. Nó ngồi im lặng. Lần đầu tiên nó ở khoảng cách gần phong đến như vậy… Chiếc xe lao vút đi trên con đường dịu nắng…Đến trước một ngôi biệt thự màu trắng ở trên đường (XXX). Phong dừng xe và lặng bước vào, không quên đưa cho (???) một lời cảm ơn ngắn gọn mà chẳng cần quay lại nhìn người vừa cho mình đi nhờ xe lấy một cái. Cô bé nhỏ định hỏi Phong có bị thương gì không thì cánh cửa gỗ sang trọng của ngôi biệt thự đã khép kín. Nó đành quay xe về nhà trong lòng đầy thắc mắc. Lúc đi qua đoạn đường bị té lúc nãy, (???) chợt phát hiện ra một sợi dây chuyền mặt trái tim nằm im trên đường. Nghĩ bụng chắc là của Phong đánh rơi khi bị ngã nên nó bỏ vào cặp định hôm sau sẽ trả lại cho Phong.
Nhưng nó không biết làm sao để trả được cả. Cứ mỗi lần định tới gần cậu hot boy ấy thì không phải bị một đám con gái vây quanh anh chàng ngăn cản thì cũng là lũ bạn của (???) kéo đi ăn uống gì gì đó. Thế là mấy tuần trôi qua mà sợi dây vẫn nằm trong tay “chủ nhân tạm thời” này.Vậy đấy!!
Rồi một buổi tối, khi (???) trên đường từ thư viện về nhà, trời bỗng trút một cơn mưa ầm ầm, to khủng khiếp cứ như đang muốn xả giận vào ai đó vậy. Cây cối xào xạc nghiêng ngã, gió thổi lạnh run người. Không biết làm gì trước cơn mưa bất ngờ này, (???) vội đạp xe vào trú dưới hiên của một ngôi nhà đã khóa cửa bên đường. Nó run bần bật lên vì lạnh và sợ. Rồi chợt một bóng người xuất hiện dưới làn mưa, chạy thẳng tới nơi nó đang đứng_chính là chủ nhân của sợi dây xinh xắn kia. Phong chạy vào mái hiên, may mà không bị ướt nhiều vì nhờ có chiếc cặp da to che đầu. (???) lại càng run hơn nữa. Nhưng không biết động lực nào đã làm (???) cất tiếng:
- Cậu…cậu còn nhớ mình chứ!!??
Phong giật mình quay phắt lại. Chắc nãy giờ Phong không để ý đến việc có ai đó đang đứng bên cạnh mình nên có lẽ anh chàng bất ngờ lắm:
- Cô ở đây từ khi nào vậy, à hình như có gặp ở đâu rồi thì phải!!
(???) nhắc lại cuộc gặp gỡ hôm trước và nói với Phong rằng (???) đang giữ sợi dây chuyền của cậu ta. Nghe đến đó, mắt Phong chợt sáng lên cứ như là mới tìm thấy vật quý báu nào đó vậy.
Cuộc nói chuyện trở nên sôi nổi hơn, Phong biến thành một con người khác, vui vẻ và cười nhiều và điều đó làm (???)mất hết cảm giác sợ lúc nãy. Phong như tìm được một nơi trút tâm sự nên kể ra rất nhiều chuyện cho (???) nghe. Chẳng hiểu vì sao chàng ta lại hành động như vậy đối với một người không thân thiết như cô bé (???) nhỉ???. Giờ thì (???) biết rất rõ về người mà nó mến trong 2 năm qua. Thì ra Phong cũng có nhiều nỗi buồn, chứ không riêng gì (???). Anh chàng là cậu ấm của một gia đình giàu có nhưng không hạnh phúc cho lắm, bị ảnh hưởng nên đôi lúc tính khí của Phong hơi kì lạ. Và (???) cũng biết được cả “sự tích” của sợi dây xinh xinh kia. Đó là quà tặng của Phong cho cô bạn gái cũ và bị cô ta trả lại sau khi nói lời chia tay để chạy theo một tên sinh viên kinh tế con ông lãnh đạo nào đó. “Trời thì ra Phong đã có một người bạn gái rồi”-(???) thầm nghĩ. Chắc là Phong còn nhớ cô gái kia nên khi nhắc đến chuyện này trông chàng ta có vẻ buồn buồn.!!...Trò chuyện một lát thì trời tạnh mưa. Cả hai tạm biệt nhau ra về trên hai hướng ngược nhau…
Hôm sau đó, (???) mang sợi dây bỏ vào một cái hộp nhỏ và đem trả cho Phong. Trong cái hộp đó (???) gửi kèm theo một lá thư động viên. Không hiểu là do anh chàng cảm động với bức thư hay là do lí do gì mà buổi trưa hôm đó chàng ta đi qua lớp bên cạnh và mời (???) tối nay đi chơi. Và quả là dự đoán không sai, cô bé vui mừng khôn xiết, vui đến nỗi không để ý thấy có biết bao con mắt của mấy đứa con gái trong lớp với vẻ ghen tị, ganh gét đang chằm chằm nhìn vào mình.
Rồi đúng 7h tối anh chàng đến tận nhà đón (???). Hai cô cậu hết đi ăn kem, đi chơi công viên rồi lại dào dạo quanh những con đường lớn nhỏ trong thành phố. Vừa đi vừa trò chuyện rất vui vẻ. (???) rất hạnh phúc vì dườmg như giữa nó và người ấy không còn khoảng cách nào nữa. Nó mạnh dạn thổ lộ cảm xúc nó giữ kín bấy lâu nay mà chưa dám hé ra. Đó là nó rất ngưỡng mộ về thành tích học tập, về tài chơi bóng rổ và bề ngoài đẹp trai của Phong và mỗi khi tới trường là nó cứ đứng mãi ở hành lang đợi Phong đi ngang qua là sẽ tìm cách làm quen nhưng mà sao nó chẳng làm được gì cả. Nghe xong những lời thổ lộ chân thành của cô bé dễ thương, Phong chỉ khẽ mỉm cười, không nói lời nào. (???) biết mình chưa thể thay thế được ngay hình ảnh cô bạn gái cũ trong lòng Phong nhưng ít ra nó cũng có thể làm nguồn động lực giúp Phong quên đi quá khứ và sống tốt hơn. Nghĩ vậy cô bé bỗng hé một nụ cười tươi hơn bao giờ hết…
Từ đó (???) và Phong trở nên thân thiết hơn, có chuyện vui buồn cả hai đều chia sẻ với nhau. Những trận đấu bóng rổ của Phong đều có mặt (???) trên khán đài, lặng nhìn theo những bước chạy của cậu ta bằng ánh mắt “ngất ngây”. Và không biết duyên số thế nào mà cứ mỗi lần (???) bị lũ con trai, con gái nào đó bắt nạt hay quên mang dù khi trời mưa là lập tức Phong liền có mặt giải nguy cho (???). Dần dần Phong đã trở thành một người không thể thiếu trong cuộc sống của (???)…Nhờ Phong nó đã tạo dựng được ước mơ cho riêng nó đó là được làm một cô giáo dạy văn, đem hết những gì thâm thúy của văn học mà nó biết dạy cho lũ học trò dễ thương của nó trong tương lai. Chính vì thế mà tình cảm của nó dành cho Phong ngày càng sâu nặng…
* * * *
Thời gian thấm thoắt trôi qua, năm học 11 đã chấm dứt. Sau buổi lễ tổng kết ngày mai trường (???) sẽ tổ chức một buổi dạ hội cuối năm cho tất cả học sinh của trường. Mấy đứa con gái trong lớp (???) đứa nào cũng đang tất bật cho việc chọn lựa trang phục cùng bạn trai vào đêm dạ hội, chỉ riêng mình (???) là có vẻ nhàn nhã. Nó rất rất muốn mời Phong đi cùng mình nhưng nó là con gái lại ai lại làm thế bao giờ, vả lại lỡ Phong nhận lời người khác rồi thì sao. Chỉ còn hôm nay nữa thôi, nếu Phong không mời thì nó cũng chẳng biết làm cách nào, đành đi một mình vậy.
Tối hôm đó, (???) đang đọc truyện trong phòng thì màn hình di động bỗng sáng lên với dòng tin nhắn làm nó hí hửng mãi:
- (???) à!! Ngày mai…ngày mai (???) đến dạ hội cùng Phong nhé….!!!
Xem xong lời nhắn, nó nhảy cẩng lên vui sướng và nếu không bị bố mắng thì chắc là cái giường của nó đã bị “tàn phá” một cách đáng thương.
Tối hôm sau, đúng hẹn, chàng Phong đến nhà đón (???) lúc 7h. Chàng diện chiếc áo thun trắng viền đen và chiếc quần jean hiphop trông bảnh trai vô cùng. Cô nàng hôm nay cũng rất xinh xắn trong bộ váy chấm bi hồng có đính một bông hoa rõ to lòa xòa trên vai phải. Tóc đuôi gà thường ngày hôm nay đã thay thế bằng mái tóc đen mượt, óng ả buông dài ngang lưng. Nhìn thấy (???) bước ra, má anh chàng bỗng đỏ ửng lên rất dễ thương... Đúng 7h30 hai cô cậu đã có mặt ở dạ hội. Lũ bạn của (???) đã ở đó từ lâu tay trong tay với bạn trai của chúng. Phong đưa (???) vào trong, chọn một ngồi và lấy hai ly nước cam đặt lên bàn. Nói chuyện một lát thì (???) thấy ánh mắt của Phong chợt đổi hướng ra phía sau chỗ (???) ngồi. Con bé Mai An_ hoa khôi của khối 11 đang tiến lại gần
rồi lên tiếng:
- Phong đến rồi à!! An đợi nãy giờ đấy. À đây là cô bạn thân- An nhìn (???)- của Phong phải không???
Nhìn từ xa đã thấy An xinh đẹp huống gì đứng gần như thế này. (???) sửng sốt. An nói tiếp:
- Mình là bạn gái cũ của Phong và chúng mình sắp quay lại với nhau!!!
Nghe xong câu nói đó, (???) tái mặt đi, chỉ biết im lặng nhìn Phong. Không biết anh chàng Phong có biết cái chuyện mà con bé kia vừa nói ra hay không nữa. Anh ta vội đứng dậy và kéo tay Mai An ra chỗ khác. Ngay sau đó (???) đứng bật dậy và chạy ra bên ngoài hội trường để cố che giấu đi đôi mắt đang ướt nhòe kia.
- Cô nói gì thế hả??- Phong quát lên giận dữ trong phòng dụng cụ của hội trường- Chúng ta đã chia tay rồi cơ mà, hãy để tôi quên cô đi chứ!!
- An muốn quay lại với Phong, An vẫn còn thích Phong và Phong cũng vậy phải không???!!
- Không tôi không còn thích An nữa, hãy quay về với bạn trai mới đi, tôi đã có người khác trong tim rồi!!!
- Là nhỏ lúc nãy phải không??- Lúc này An cũng òa khóc
- Đúng ….!!- Phong nói lên một cách quả quyết rồi chạy ra hội truờng tìm (???) bỏ mặc An đứng khóc một mình trong phòng. Chắc bấy giờ cô ta mới hối hận vì đã chia tay với Phong lúc trước…
Về phần (???), sau khi chạy ra ngoài, nó ngồi thút thít một mình trên ghế đá ở vườn trường. Chợt một bàn tay ấm áp đặt lên vai (???), người mà (???) không muốn gặp nhất lúc này chính là Phong. Anh chàng nhẹ ngồi xuống bên cạnh và khẽ nói:
- (???) đừng khóc nữa, An chỉ là quá khứ thôi….!!
- Mình… có buồn… gì đâu…hic hic… Phong thích ai… là quyền của Phong, vả lại mình cũng đâu là gì của Phong…!!!
Lúc này, Phong đưa tay vào túi và lấy ra một vật gì đó. (???) nhận ra ngay cái-vật-duy-nhất-của-Phong-mà-nó-từng-giữ, sợi dây chuyền mặt trái tim. Nó ngỡ ngàng suýt ngất khi Phong đeo sợi dây vào cổ nó và khẽ nói:
- Phong đã từng nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ quên được An. Nhưng bây giờ điều duy nhất Phong nghĩ đến là sẽ làm sao để giữ (???) bên cạnh…mãi mãi!!! Còn đây là của Phong- vừa nói anh chàng vừa chỉ vào sợi dây i hệt sợi kia- chúng là một đôi đấy và chúng ta cũng như thế nhé (???)!!!
Nó quá hạnh phúc trước lời tỏ tình mà nó hằng mong đợi. Nó đã xác định được Phong hoàn toàn thích nó chứ không phải con bé hoa khôi kia nữa. Nó lấy tay lau nước mắt rồi khẽ đặt một nụ hôn ấm áp lên má Phong. Nó mỉm cười:
- Mình đã đóng dấu Phong rồi đấy nhé!!!s
Câu nói vừa dứt, cả hai cùng cười vang lên, tiếng cười hạnh phúc xóa tan đi hết bao nỗi lo âu, bao nỗi buồn phiền trong con người (???) bấy lâu. Cuộc sống của cả (???) và Phong đang đợi chờ phía trước hi vọng sẽ tràn đầy niềm hạnh phúc, và tươi đẹp hơn bao giờ hết!!!!!!
:58::58::58::58::58::58::58::58:
Nó biết vẽ, hát hay, học cũng giỏi. Nhờ vậy mà ít bị lũ học sinh hư hỏng trong trường trêu trọc về cái dáng người “thấp bé xinh xinh” của nó. Cũng bởi vậy mà nó được mọi người trìu mến gọi là (???). Nghe cũng hay hay nên nó chấp nhận cái biệt danh không giống ai và quyết định lấy làm nickname riêng cho mình.
* * * *
Vào hôm ấy, cái ngày mà nó không thể quên và sẽ không bao giờ quên được. Đó là một buổi chiều mùa xuân đẹp lung linh. Những tia nắng ít ỏi còn sót lại của một ngày trôi qua vội vã nhẹ nhàng len lỏi trong các phiến lá xanh mơn của hàng bằng lăng tím được trồng hai bên đường (XXX) con đường vô cùng quen thuộc đối với (???) trong suốt 17 năm qua. Như thường lệ, (???) đang trên đường đi học về, trong miệng ngân nga bài “This is me”_ bài hát yêu thích mà nó có thể hát mọi lúc mọi nơi (trừ khi ngủ!!). Rồi nó suy nghĩ mông lung về chàng hoàng tử nào đó nó vừa gặp tối qua (trong mơ). Nó lơ đãng đến mức không phát hiện ra một đứa con trai nào đó đang chạy sầm sập ngược chiều nó ở bên kia đoạn đường rẽ qua. Mãi đến khi…Rầm…cái thân hình dài dài của chàng ta ngã ra mặt đường thì nó mới choàng tỉnh. Trời cái giỏ xe của nó bị méo mó một cách thảm thuơng. Nhưng dường như nó biết ai là người gây ra việc này nên thì thào nói với người kia:
- Ấy… không….không…sao…chứ???
Rồi khi cái khuôn mặt ấy ngẩng lên nhìn (???). Trơiiìi, thôi chết rồi, chính là người mà nó đã luôn trộm nhìn từ xa trong suốt 2 năm cấp 3. Đó là Phong, anh chàng hot boy của trường học ở lớp 11A7 sát lớp (???). Tim nó như ngừng đập…Nhưng người đối diện kia chẳng nói lời nào mà dựng ngay chiếc xe của (???) lên, kéo vội tay con bé lên yên sau và đạp một mạch về huớng anh ta vừa chạy. (???) lúc này giống y chang một con rối ngoan ngoãn làm theo mọi sự sắp đặt của ai kia mà không biết chuyện gì đang xảy ra. Nó ngồi im lặng. Lần đầu tiên nó ở khoảng cách gần phong đến như vậy… Chiếc xe lao vút đi trên con đường dịu nắng…Đến trước một ngôi biệt thự màu trắng ở trên đường (XXX). Phong dừng xe và lặng bước vào, không quên đưa cho (???) một lời cảm ơn ngắn gọn mà chẳng cần quay lại nhìn người vừa cho mình đi nhờ xe lấy một cái. Cô bé nhỏ định hỏi Phong có bị thương gì không thì cánh cửa gỗ sang trọng của ngôi biệt thự đã khép kín. Nó đành quay xe về nhà trong lòng đầy thắc mắc. Lúc đi qua đoạn đường bị té lúc nãy, (???) chợt phát hiện ra một sợi dây chuyền mặt trái tim nằm im trên đường. Nghĩ bụng chắc là của Phong đánh rơi khi bị ngã nên nó bỏ vào cặp định hôm sau sẽ trả lại cho Phong.
Nhưng nó không biết làm sao để trả được cả. Cứ mỗi lần định tới gần cậu hot boy ấy thì không phải bị một đám con gái vây quanh anh chàng ngăn cản thì cũng là lũ bạn của (???) kéo đi ăn uống gì gì đó. Thế là mấy tuần trôi qua mà sợi dây vẫn nằm trong tay “chủ nhân tạm thời” này.Vậy đấy!!
Rồi một buổi tối, khi (???) trên đường từ thư viện về nhà, trời bỗng trút một cơn mưa ầm ầm, to khủng khiếp cứ như đang muốn xả giận vào ai đó vậy. Cây cối xào xạc nghiêng ngã, gió thổi lạnh run người. Không biết làm gì trước cơn mưa bất ngờ này, (???) vội đạp xe vào trú dưới hiên của một ngôi nhà đã khóa cửa bên đường. Nó run bần bật lên vì lạnh và sợ. Rồi chợt một bóng người xuất hiện dưới làn mưa, chạy thẳng tới nơi nó đang đứng_chính là chủ nhân của sợi dây xinh xắn kia. Phong chạy vào mái hiên, may mà không bị ướt nhiều vì nhờ có chiếc cặp da to che đầu. (???) lại càng run hơn nữa. Nhưng không biết động lực nào đã làm (???) cất tiếng:
- Cậu…cậu còn nhớ mình chứ!!??
Phong giật mình quay phắt lại. Chắc nãy giờ Phong không để ý đến việc có ai đó đang đứng bên cạnh mình nên có lẽ anh chàng bất ngờ lắm:
- Cô ở đây từ khi nào vậy, à hình như có gặp ở đâu rồi thì phải!!
(???) nhắc lại cuộc gặp gỡ hôm trước và nói với Phong rằng (???) đang giữ sợi dây chuyền của cậu ta. Nghe đến đó, mắt Phong chợt sáng lên cứ như là mới tìm thấy vật quý báu nào đó vậy.
Cuộc nói chuyện trở nên sôi nổi hơn, Phong biến thành một con người khác, vui vẻ và cười nhiều và điều đó làm (???)mất hết cảm giác sợ lúc nãy. Phong như tìm được một nơi trút tâm sự nên kể ra rất nhiều chuyện cho (???) nghe. Chẳng hiểu vì sao chàng ta lại hành động như vậy đối với một người không thân thiết như cô bé (???) nhỉ???. Giờ thì (???) biết rất rõ về người mà nó mến trong 2 năm qua. Thì ra Phong cũng có nhiều nỗi buồn, chứ không riêng gì (???). Anh chàng là cậu ấm của một gia đình giàu có nhưng không hạnh phúc cho lắm, bị ảnh hưởng nên đôi lúc tính khí của Phong hơi kì lạ. Và (???) cũng biết được cả “sự tích” của sợi dây xinh xinh kia. Đó là quà tặng của Phong cho cô bạn gái cũ và bị cô ta trả lại sau khi nói lời chia tay để chạy theo một tên sinh viên kinh tế con ông lãnh đạo nào đó. “Trời thì ra Phong đã có một người bạn gái rồi”-(???) thầm nghĩ. Chắc là Phong còn nhớ cô gái kia nên khi nhắc đến chuyện này trông chàng ta có vẻ buồn buồn.!!...Trò chuyện một lát thì trời tạnh mưa. Cả hai tạm biệt nhau ra về trên hai hướng ngược nhau…
Hôm sau đó, (???) mang sợi dây bỏ vào một cái hộp nhỏ và đem trả cho Phong. Trong cái hộp đó (???) gửi kèm theo một lá thư động viên. Không hiểu là do anh chàng cảm động với bức thư hay là do lí do gì mà buổi trưa hôm đó chàng ta đi qua lớp bên cạnh và mời (???) tối nay đi chơi. Và quả là dự đoán không sai, cô bé vui mừng khôn xiết, vui đến nỗi không để ý thấy có biết bao con mắt của mấy đứa con gái trong lớp với vẻ ghen tị, ganh gét đang chằm chằm nhìn vào mình.
Rồi đúng 7h tối anh chàng đến tận nhà đón (???). Hai cô cậu hết đi ăn kem, đi chơi công viên rồi lại dào dạo quanh những con đường lớn nhỏ trong thành phố. Vừa đi vừa trò chuyện rất vui vẻ. (???) rất hạnh phúc vì dườmg như giữa nó và người ấy không còn khoảng cách nào nữa. Nó mạnh dạn thổ lộ cảm xúc nó giữ kín bấy lâu nay mà chưa dám hé ra. Đó là nó rất ngưỡng mộ về thành tích học tập, về tài chơi bóng rổ và bề ngoài đẹp trai của Phong và mỗi khi tới trường là nó cứ đứng mãi ở hành lang đợi Phong đi ngang qua là sẽ tìm cách làm quen nhưng mà sao nó chẳng làm được gì cả. Nghe xong những lời thổ lộ chân thành của cô bé dễ thương, Phong chỉ khẽ mỉm cười, không nói lời nào. (???) biết mình chưa thể thay thế được ngay hình ảnh cô bạn gái cũ trong lòng Phong nhưng ít ra nó cũng có thể làm nguồn động lực giúp Phong quên đi quá khứ và sống tốt hơn. Nghĩ vậy cô bé bỗng hé một nụ cười tươi hơn bao giờ hết…
Từ đó (???) và Phong trở nên thân thiết hơn, có chuyện vui buồn cả hai đều chia sẻ với nhau. Những trận đấu bóng rổ của Phong đều có mặt (???) trên khán đài, lặng nhìn theo những bước chạy của cậu ta bằng ánh mắt “ngất ngây”. Và không biết duyên số thế nào mà cứ mỗi lần (???) bị lũ con trai, con gái nào đó bắt nạt hay quên mang dù khi trời mưa là lập tức Phong liền có mặt giải nguy cho (???). Dần dần Phong đã trở thành một người không thể thiếu trong cuộc sống của (???)…Nhờ Phong nó đã tạo dựng được ước mơ cho riêng nó đó là được làm một cô giáo dạy văn, đem hết những gì thâm thúy của văn học mà nó biết dạy cho lũ học trò dễ thương của nó trong tương lai. Chính vì thế mà tình cảm của nó dành cho Phong ngày càng sâu nặng…
* * * *
Thời gian thấm thoắt trôi qua, năm học 11 đã chấm dứt. Sau buổi lễ tổng kết ngày mai trường (???) sẽ tổ chức một buổi dạ hội cuối năm cho tất cả học sinh của trường. Mấy đứa con gái trong lớp (???) đứa nào cũng đang tất bật cho việc chọn lựa trang phục cùng bạn trai vào đêm dạ hội, chỉ riêng mình (???) là có vẻ nhàn nhã. Nó rất rất muốn mời Phong đi cùng mình nhưng nó là con gái lại ai lại làm thế bao giờ, vả lại lỡ Phong nhận lời người khác rồi thì sao. Chỉ còn hôm nay nữa thôi, nếu Phong không mời thì nó cũng chẳng biết làm cách nào, đành đi một mình vậy.
Tối hôm đó, (???) đang đọc truyện trong phòng thì màn hình di động bỗng sáng lên với dòng tin nhắn làm nó hí hửng mãi:
- (???) à!! Ngày mai…ngày mai (???) đến dạ hội cùng Phong nhé….!!!
Xem xong lời nhắn, nó nhảy cẩng lên vui sướng và nếu không bị bố mắng thì chắc là cái giường của nó đã bị “tàn phá” một cách đáng thương.
Tối hôm sau, đúng hẹn, chàng Phong đến nhà đón (???) lúc 7h. Chàng diện chiếc áo thun trắng viền đen và chiếc quần jean hiphop trông bảnh trai vô cùng. Cô nàng hôm nay cũng rất xinh xắn trong bộ váy chấm bi hồng có đính một bông hoa rõ to lòa xòa trên vai phải. Tóc đuôi gà thường ngày hôm nay đã thay thế bằng mái tóc đen mượt, óng ả buông dài ngang lưng. Nhìn thấy (???) bước ra, má anh chàng bỗng đỏ ửng lên rất dễ thương... Đúng 7h30 hai cô cậu đã có mặt ở dạ hội. Lũ bạn của (???) đã ở đó từ lâu tay trong tay với bạn trai của chúng. Phong đưa (???) vào trong, chọn một ngồi và lấy hai ly nước cam đặt lên bàn. Nói chuyện một lát thì (???) thấy ánh mắt của Phong chợt đổi hướng ra phía sau chỗ (???) ngồi. Con bé Mai An_ hoa khôi của khối 11 đang tiến lại gần
rồi lên tiếng:
- Phong đến rồi à!! An đợi nãy giờ đấy. À đây là cô bạn thân- An nhìn (???)- của Phong phải không???
Nhìn từ xa đã thấy An xinh đẹp huống gì đứng gần như thế này. (???) sửng sốt. An nói tiếp:
- Mình là bạn gái cũ của Phong và chúng mình sắp quay lại với nhau!!!
Nghe xong câu nói đó, (???) tái mặt đi, chỉ biết im lặng nhìn Phong. Không biết anh chàng Phong có biết cái chuyện mà con bé kia vừa nói ra hay không nữa. Anh ta vội đứng dậy và kéo tay Mai An ra chỗ khác. Ngay sau đó (???) đứng bật dậy và chạy ra bên ngoài hội trường để cố che giấu đi đôi mắt đang ướt nhòe kia.
- Cô nói gì thế hả??- Phong quát lên giận dữ trong phòng dụng cụ của hội trường- Chúng ta đã chia tay rồi cơ mà, hãy để tôi quên cô đi chứ!!
- An muốn quay lại với Phong, An vẫn còn thích Phong và Phong cũng vậy phải không???!!
- Không tôi không còn thích An nữa, hãy quay về với bạn trai mới đi, tôi đã có người khác trong tim rồi!!!
- Là nhỏ lúc nãy phải không??- Lúc này An cũng òa khóc
- Đúng ….!!- Phong nói lên một cách quả quyết rồi chạy ra hội truờng tìm (???) bỏ mặc An đứng khóc một mình trong phòng. Chắc bấy giờ cô ta mới hối hận vì đã chia tay với Phong lúc trước…
Về phần (???), sau khi chạy ra ngoài, nó ngồi thút thít một mình trên ghế đá ở vườn trường. Chợt một bàn tay ấm áp đặt lên vai (???), người mà (???) không muốn gặp nhất lúc này chính là Phong. Anh chàng nhẹ ngồi xuống bên cạnh và khẽ nói:
- (???) đừng khóc nữa, An chỉ là quá khứ thôi….!!
- Mình… có buồn… gì đâu…hic hic… Phong thích ai… là quyền của Phong, vả lại mình cũng đâu là gì của Phong…!!!
Lúc này, Phong đưa tay vào túi và lấy ra một vật gì đó. (???) nhận ra ngay cái-vật-duy-nhất-của-Phong-mà-nó-từng-giữ, sợi dây chuyền mặt trái tim. Nó ngỡ ngàng suýt ngất khi Phong đeo sợi dây vào cổ nó và khẽ nói:
- Phong đã từng nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ quên được An. Nhưng bây giờ điều duy nhất Phong nghĩ đến là sẽ làm sao để giữ (???) bên cạnh…mãi mãi!!! Còn đây là của Phong- vừa nói anh chàng vừa chỉ vào sợi dây i hệt sợi kia- chúng là một đôi đấy và chúng ta cũng như thế nhé (???)!!!
Nó quá hạnh phúc trước lời tỏ tình mà nó hằng mong đợi. Nó đã xác định được Phong hoàn toàn thích nó chứ không phải con bé hoa khôi kia nữa. Nó lấy tay lau nước mắt rồi khẽ đặt một nụ hôn ấm áp lên má Phong. Nó mỉm cười:
- Mình đã đóng dấu Phong rồi đấy nhé!!!s
Câu nói vừa dứt, cả hai cùng cười vang lên, tiếng cười hạnh phúc xóa tan đi hết bao nỗi lo âu, bao nỗi buồn phiền trong con người (???) bấy lâu. Cuộc sống của cả (???) và Phong đang đợi chờ phía trước hi vọng sẽ tràn đầy niềm hạnh phúc, và tươi đẹp hơn bao giờ hết!!!!!!
:58::58::58::58::58::58::58::58: