[KFC]--Kai--
28-02-08, 08:11 AM
Bạn đã từng yêu ai thật lòng chưa ?
Và khi bạn biết người mình yêu ko hề yêu mình ... bạn sẽ làm sao ?
Đó là những điều mà tôi đang vướng vào .
Tôi , một thằng con trai chẳng có gì để mà so với người khác cả ( vừa xấu trai , vừa nghèo , vừa học kém ...,
đặt biệt tôi còn nhát gan nữa ) . Tôi quen người ấy trên mạng qua giới thiệu của thằng bạn . Thời gian trôi qua
và tôi ko biết từ lúc nào tôi đã yêu người ấy . Tôi chẳng hiểu vì sao mình lại yêu người ấy , so sánh với mấy người
bạn của tôi thì có lẽ một trời một vực rồi . Nhưng tình yêu là những gì mà người ta ko ngờ tới . . Và tôi
biết ... mình đã yêu thật rồi .
Nhưng có lẽ vì tính nhát gan của tôi và sự mặc cảm về cuộc đời mình .. mà tôi đã im lặng , ko dám thổ lộ tình
cảm của mình ... Tôi cũng chẳng biết người đó có thích mình ko . Nhưng tôi vẫn cứ im lặng , và đợi chờ ...
Để rồi cái giá phải trả cho sự im lặng đó là ... người ấy có người yêu ...!
Tâm trí tôi lúc này rối bời , và bao trùm lên nó là một nỗi buồn mênh mang , nỗi buồn vô tận .
Tôi trách mình sao chẳng dám nói ra dù chỉ một câu " Tôi yêu Người" .
Có người khuyên tôi nên nói ra cho người ấy biết còn hơn là im lặng hoài . Nhưng tôi biết giờ nói ra cũng đã muộn
rồi . Nói ra cũng chẳng thể thay đổi được gì cả . Nói ra có khi sẽ làm người ấy rối thêm . Vì vậy mà tôi đã ko nói ra
( Dù từng đêm tôi vẫn khóc thầm, khóc cho cuộc tình mình.)
Tôi biết tôi ko có gì có thể so sánh với người khác cả . Vì vậy tôi đành chấp nhận lặng im nhìn người ấy hạnh phúc .
Trong nội tâm tôi có sự đấu tranh mạnh mẽ , giành lấy tình yêu , hay la ... quên ..!
Và tôi quyết định là ... Cầu chúc người ấy hạnh phúc bên người mình yêu . Mong tình yêu đó thật bền vững . Để nó
đem lại hạnh phúc cho người ấy ...
Còn tôi , tôi sẽ cố quên đi người . Dù tôi biết được rằng có lẽ suốt cuộc đời này tôi vẫn ko quên được người .
Nhưng tôi hiểu hạnh phúc của mình là nhìn người ấy vui vẻ và hạnh phúc ... và nỗi đau lớn nhất là thấy những giọt
nước mắt của người ấy khi người ấy khóc về cuộc tình mình ...
Có lẽ bạn sẽ cho tôi là thằng khờ . Nhưng đành chịu , bởi tình yêu của tôi đối với người ấy là một tình yêu chân
thành , ko toan tính .
Và tôi hi vọng rằng thời gian sẽ có thể xóa nhòa hình bóng người ấy trong tôi . Đừng để tôi phải khóc thêm lần nào
nữa ... Mong người hạnh phúc mãi mãi .
Yêu người sao chẳng nói ra ,
Để rồi lặng lẽ khóc thầm từng đêm .
Mong người hạnh phúc êm đềm ,
Còn tôi xin chịu đắng cay vô vàn .
! Mưa Buồn !
Và khi bạn biết người mình yêu ko hề yêu mình ... bạn sẽ làm sao ?
Đó là những điều mà tôi đang vướng vào .
Tôi , một thằng con trai chẳng có gì để mà so với người khác cả ( vừa xấu trai , vừa nghèo , vừa học kém ...,
đặt biệt tôi còn nhát gan nữa ) . Tôi quen người ấy trên mạng qua giới thiệu của thằng bạn . Thời gian trôi qua
và tôi ko biết từ lúc nào tôi đã yêu người ấy . Tôi chẳng hiểu vì sao mình lại yêu người ấy , so sánh với mấy người
bạn của tôi thì có lẽ một trời một vực rồi . Nhưng tình yêu là những gì mà người ta ko ngờ tới . . Và tôi
biết ... mình đã yêu thật rồi .
Nhưng có lẽ vì tính nhát gan của tôi và sự mặc cảm về cuộc đời mình .. mà tôi đã im lặng , ko dám thổ lộ tình
cảm của mình ... Tôi cũng chẳng biết người đó có thích mình ko . Nhưng tôi vẫn cứ im lặng , và đợi chờ ...
Để rồi cái giá phải trả cho sự im lặng đó là ... người ấy có người yêu ...!
Tâm trí tôi lúc này rối bời , và bao trùm lên nó là một nỗi buồn mênh mang , nỗi buồn vô tận .
Tôi trách mình sao chẳng dám nói ra dù chỉ một câu " Tôi yêu Người" .
Có người khuyên tôi nên nói ra cho người ấy biết còn hơn là im lặng hoài . Nhưng tôi biết giờ nói ra cũng đã muộn
rồi . Nói ra cũng chẳng thể thay đổi được gì cả . Nói ra có khi sẽ làm người ấy rối thêm . Vì vậy mà tôi đã ko nói ra
( Dù từng đêm tôi vẫn khóc thầm, khóc cho cuộc tình mình.)
Tôi biết tôi ko có gì có thể so sánh với người khác cả . Vì vậy tôi đành chấp nhận lặng im nhìn người ấy hạnh phúc .
Trong nội tâm tôi có sự đấu tranh mạnh mẽ , giành lấy tình yêu , hay la ... quên ..!
Và tôi quyết định là ... Cầu chúc người ấy hạnh phúc bên người mình yêu . Mong tình yêu đó thật bền vững . Để nó
đem lại hạnh phúc cho người ấy ...
Còn tôi , tôi sẽ cố quên đi người . Dù tôi biết được rằng có lẽ suốt cuộc đời này tôi vẫn ko quên được người .
Nhưng tôi hiểu hạnh phúc của mình là nhìn người ấy vui vẻ và hạnh phúc ... và nỗi đau lớn nhất là thấy những giọt
nước mắt của người ấy khi người ấy khóc về cuộc tình mình ...
Có lẽ bạn sẽ cho tôi là thằng khờ . Nhưng đành chịu , bởi tình yêu của tôi đối với người ấy là một tình yêu chân
thành , ko toan tính .
Và tôi hi vọng rằng thời gian sẽ có thể xóa nhòa hình bóng người ấy trong tôi . Đừng để tôi phải khóc thêm lần nào
nữa ... Mong người hạnh phúc mãi mãi .
Yêu người sao chẳng nói ra ,
Để rồi lặng lẽ khóc thầm từng đêm .
Mong người hạnh phúc êm đềm ,
Còn tôi xin chịu đắng cay vô vàn .
! Mưa Buồn !